Phương Tiện Thiện Xảo: Buông Xả, Lắng Nghe Tâm Thức - Skilful Means: Letting Go, Listening To The Mind

24 Tháng Tám 20208:11 CH(Xem: 457)
Phương Tiện Thiện Xảo: Buông Xả, Lắng Nghe Tâm Thức - Skilful Means: Letting Go, Listening To The Mind

Cittaviveka_B

Phương Tiện Thiện Xảo: Buông Xả, Lắng Nghe Tâm Thức
Skilful Means: Letting Go, Listening To The Mind
Ajahn Sumedho - Dương Vĩnh Hùng dịch
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org


__________________

(Trích đoạn từ "Cittaviveka, Teachíngs From The Silent Mind")

 

Phương Tiện Thiện Xảo: Buông Xả

 

Chúng ta đã bàn về Khổ Đế - về cái khổ - về cái thực trạng càng ngày càng trở nên hiển nhiên trong lúc bạn ngồi suy gẫm về thân tâm của chính bạn. Chỉ cần ý thức về những gì xảy ra thôi: bạn có thể thấy rằng hạnh phúc hiện diện trong những trạng thái tâm thức khi những tư tưởng thoải mái hoặc niềm vui sướng thể chất trôi qua, trái lại khi có niềm đau nỗi khổ, khi có sự phủ nhận và những điều tiêu cực xảy đến, thì cũng bao nhiêu là xao xuyến lo âutuyệt vọng đi kèm. Thế thì chúng ta có thể thấy chúng ta luôn luôn vướng vào thói quen cố gắng để thành đạt, hoặc để duy trì, hoặc để giải trừ những quy định đã bị điều kiện hóa. Tập Đế đề cập đến ý thức trực tiếp về sự nảy sinh của ba loại dục vọng chúng ta vẫn hằng có - dục ái, hữu áihủy ái - và trong những điều kiện nào những dục vọng này thường phát khởi. Sự thấu đạt Diệt Đế là để thấy được mọi vật đều có sinh và có diệt. Chúng ta ý thức được sự diệt, sự buông xả, và từ đó khai triển Đạo Đế, Chân Đế về Bát Chánh Đạo - chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệmchánh định - nói một cách khác, Bát Chánh Đạocon đường dẫn đến sự trực thức.

 

Để ý thức được sự buông xả chúng ta phải dùng những phương tiện thiện xảo, bởi vì chúng ta thường bị làm hoang mang bối rối lúc đầu. Chúng ta có khuynh hướng ý niệm sự trực thức, cố gắng trở nên có ý thức, và nghĩ rằng sự trực thức đó là một cái gì ta phải có được hoặc đạt được hoặc phải cố gắng phát triển; nhưng chính ngay cái ý định này, ngay cái sự khái niệm hóa này làm ta đánh mất sự chú tâm! Chúng ta cứ luôn luôn cố gắng để trở nên chú ý lưu tâm, thay vì chỉ ý thức được sự vận hành của tâm thức trong lúc cái tâm đang cố gắng trở nên, cố gắng đạt được, và cố gắng chạy theo ba loại dục vọng đã gây ra biết bao đau khổ cho chúng ta.

 

Sự thực hành "buông xả" rất là hiệu quả cho những ai thường bị ám ảnh bởi lối tư duytính cách cưỡng bách: bạn chỉ cần đơn giản hóa lối hành thiền của mình thành hai chữ - "buông xả" - thay vì cố gắng để khai triển sự thực hành này, phát triển sự thực hành kia; thực hiện cái này, đi sâu vào cái nọ, và phải hiểu được điều này, phải đọc những đoạn kinh kia, và phải nghiên cứu thêm về A-tỳ-đạt-ma, ... học tiếng Pali, tiếng Phạn, ... rồi học Thuyết Trung Đạo và kinh Bát-Nhã Ba-La-Mật-Đa ... thọ giới với Nguyên thủy, Đại Thừa, Kim Cang Thừa, ... viết sách và có được cương vị của kẻ có bề thế thẩm quyềntiếng tăm quốc tế về Phật Giáo. Thay vì trở thành nhà thông thái của thế giới về Phật Giáo, được mời đến những cuộc Hội Thảo Phật Giáo Quốc Tế to lớn, bạn chỉ cần "buông, buông, và buông".

 

Ngoài sự buông xả trên ra tôi chẳng làm gì khác hơn trong suốt hai năm - mỗi một khi tôi cố gắng hiểu hoặc giải lý điều gì, tôi tự nhủ "buông, buông" cho đến khi dục vọng tan biến mất. Như vậy tôi đang đơn giản hoá vấn đề này cho bạn, để bạn đừng vướng vào nỗi khổ đau vười vợi. Không có gì sầu muộn ủ rũ hơn việc phải đi dự những Hội Nghị Phật Giáo Quốc Tế! Một vài bạn có lẽ có ước vọng trở thành Chư Phật của thời đại, hoặc trở thành một vị Bồ Tát ban tỏa lòng từ ái cho mọi chúng sinh khắp thế gian - nhưng thay vì thế, tôi đề nghị bạn chỉ cần là một con giun đất, buông bỏ hết mọi dục vọng để chỉ bộc lộ tình thương vào trong đất. Chỉ cần là một con giun đất biết vỏn vẹn chữ - "buông, buông, buông". Bạn thấy gì chưa, giáo phái Tiểu Thừa của chúng tôi chỉ là một Chiếc Xe Nhỏ khiêm tốn, vì vậychúng tôi chỉ có những hành trì đơn giản thiếu thốn nghèo nàn!

 

Điều quan trọng trong cách hành thiền là phải cương quyết trước sau như một trong sự thực hành, với sự quyết tâm giác ngộ. Đừng khờ khệch chểnh mảng, đừng để bị lừa dối về việc này, mà phải cương quyết ngay cả trong những hoàn cảnh rủi ro. Hãy nhắc nhở lấy chính bạn về Phật-Pháp-Tăng, và kiên trì với điều đó - buông bỏ những xao xuyến lo âu, buông bỏ những thống khổ u sầu, buông bỏ những niềm đau, lòng hoài nghi, buông bỏ mọi thứ gì sắp sửa nảy sinh và đã trôi qua mà ta thường bám víugắn bó vào theo thói quen. Hãy duy trì tinh thần "buông xả" này như một sự kiềm chế không đổi trong tâm bạn, để sự buông xả có thể tự nó xuất hiệnvận hành dù cho bạn đang có mặt ở bất cứ nơi đâu.

 

Thoạt tiên bạn phải luôn luôn nghĩ đến điều này, bởi vì cái tâm của chúng ta thường bị ám ảnh bởi tất cả những điều vô dụng - với những lo âu về thứ này thứ nọ, với sự hoài nghi, với sự giận dữ, ý muốn trả thù, lòng ghen tuông, nỗi sợ hãi, sự chán chường và sự ngu xuẩn dới đủ mọi hình thức. Tâm trí của chúng ta bị ám ảnh với những thứ luôn gây ra cho chúng ta niềm đau và đa đẩy chúng ta vào những nỗi khó khăn của cuộc sống. Xã hội dạy chúng ta cách nhồi nhét độn đầy tâm óc với những ý nghĩ, thiên kiến, hối tiếc, đợi chờ, mong ngóng - một xã hội đang chất đầy chiếc tâm thuyền của bạn như thế đấy. Hãy nhìn vào những cửa hàng sách báo ở đây tại Oxford, đang được nhét đầy với tất cả những tin tức mà bạn có thể muốn biết, những tin tức được ấn bản dưới những bìa sách trông thật khéo với những hình ảnh và những hàng chữ thuyết minh dẫn dụ ... Hay chúng ta có thể nhét đầy đầu óc của chúng ta bằng cách xem TV, đi coi xi-nê, đọc báo ... Đó là cách tốt để đong đầy tâm trí của bạn - nhưng hãy nhìn kỷ những gì được in trên sách báo! Những tin tức đang kêu gọi khuyến dụ bản năng, dục tính sơ cấp của con người - tất cả đều nói về những bạo hành, chiến tranh, tham nhũng, những lề thói tai ác và những tin đồn nhảm nhí.

 

Tất cả những điều trên đều có tác động đến tâm thức. Khi nào chúng ta còn nhồi nhét thêm vào một tâm trí đã bị ám ảnh bởi những sự kiện, những biểu tượng và những quy ước, tâm trí sẽ trở nên nghẹt cứng và chúng ta sẽ còn hành động một cách ngu xuẩn điên dại. Chúng ta có thể đi ra ngoài chè chén say sưa - phải chăng đó là một cách để buông xả? Bạn nghĩ những tửu điếm dành để làm gì? Trong đó bạn dám thốt ra những lời bạn muốn nói nhưng không có gan để nói ra khi bạn còn tỉnh hoặc sáng suốt. Khi bạn mất lý trí, ngớ ngẩn, cười nói hí hửng, bạn biện minh "bởi vì tôi say, tôi bị tác động bởi rượu".

 

Khi chúng ta không hiểu bản tính của sự vật, chúng ta rất dễ bị ảnh hưởng. Bạn đã thấy các thanh thiếu niên bị ảnh hưởng bởi những sự đề xuất, gợi ý trong xã hội của chúng ta. Nào là thế hệ của nhạc rốc punk - mọi người trong thế hệ đó cho rằng chính họ là những cá thể có những hành động chống lại thái độ nệ theo quy ước cổ lỗ. Thời trang cũng vậy, tất cả đều là một sự gợi ý - đối với phụ nữ bạn không tự cho mình đẹp trừ khi bạn ăn mặc theo một lối nào đó. Phim ảnh lại đề xuất tất cả những niềm vui sướng kích thích và làm thoả mãn các giác quan, và cứ thế mà chúng ta nghĩ có lẽ chúng ta cũng nên thử qua những điều đó cho biết, biết đâu chúng ta còn thiếu một cái gì đó nếu chúng ta không chịu sở nghiệm nó.... Sự gợi ý này tai hại như thế đó đến nỗi con người không còn biết phân biệt cái gì đẹp hoặc cái gì xấu nữa. Có người nói rằng hòa âm là tạp âm, và nếu bạn không biết, nếu bạn còn là đối tượng của sự gợi ý, bạn có khuynh hướng tin vào điều đó. Dù cho bạn không tin vào điều đó lúc ban đầu đi nữa, sự gợi ý đã khởi sự vận hành trên tâm trí của bạn và điều đó làm bạn bắt đầu suy nghĩ: "Có lẽ nó đúng theo cách đó, có lẽ sự đồi bại cũng là đạo đức, và đạo đức cũng là sự đồi bại".

 

Chúng ta cảm thấy mình bị bắt buộc phải biết tất cả mọi thứ - để hiểu và cố gắng để làm những người khác tin. Bạn dự nghe những buổi nói chuyện của tôi, bạn đọc sách, rồi bạn muốn dạy đời những người khác về Phật Giáo - ngay cả bạn có thể cảm thấy có chút ít đức tin vào thuyết Phúc Âm sau những lần ẩn trí - nhưng hãy duy trì sự buông xả ngay cả đối với ý muốn khuyến dụ người khác trong sự thực hành này. Khi chúng ta cảm thấy phấn chấn, hăng hái, chúng ta bắt đầu áp đặt điều này lên những người khác; nhưng trong phương pháp tu thiền chúng ta buông bỏ cả ước muốn ảnh hưởng người khác cho đến khi thời điểm thuận lợi cho phép điều đó xảy ra - rồi nó sẽ xảy ra một cách tự nhiên thay vì bắt nguồn từ cái tham vọng háo thắng.

 

Như vậy bạn chỉ làm những điều cần làm, và bạn buông bỏ những cái còn lại. Khi người ta khuyến dụ bạn nên đọc quyển sách này, cuốn sách kia, học môn này và khoá nọ ... nghiên cứu tiếng Pali, A-tỳ-đạt-ma ... đi sâu vào lịch sử Phật Giáo, lý luận Phật Giáo ... vân vânvân vân như thế ... hãy "buông ra, buông ra và buông ra". Nếu bạn nhồi nhét thêm vào tâm trí của bạn với những khái niệm, ý kiến mới, bạn chỉ làm tăng thêm khả năng nghi ngờ của bạn. Chỉ nhờ vào tu tập cách trút bỏ hết những gì vướng bận trong tâm, bạn mới có thể tiếp thu những điều bổ ích và có giá trị - và tuy vậy học cách trút bỏ hết những phiền trược và những quy định nô lệ trói buộc của tâm thức đòi hỏi một sự minh triết phi thường.

 

Những đề nghị tôi đang đặt ra cho sự hành thiền vào lúc nhập thất là những phương tiện thiện xảo. Phương châm của sự "buông xả" là một phương châm thiện xảo - trong khi bạn lập đi lập lại điều này, mỗi khi một ý tưởng phát khởi, bạn ý thức được nó đang phát khởi. Bạn duy trì sự buông xả trên bất cứ cái gì chuyển biến - nhưng nếu nó không chuyển dời, thì đừng nên cố gắng cưởng bức nó. Sự hành trì "buông xả" này là một cách xoá bỏ tất cả những sự ám ảnh và những điều tiêu cực ra khỏi tâm trí; bạn phải vận dụng nó một cách dịu dàng, uyển chuyển, nhưng với một sự cương quyết. Tham thiền là một sự buông xả thiện xảo, cố ý trút sạch hết những gì trong tâm để ta có thể thấy được sự tinh khiết của tâm thức - dọn dẹp nó sạch sẽ để ta có thể chứa đựng trong đó những điều bổ ích.

 

Nếu bạn quý trọng cái tâm của mình, bạn phải lựa chọn cẩn thận những gì bạn muốn chứa đựng trong đó. Cũng như nếu bạn có một ngôi nhà đẹp, bạn không đem những rác rưởi từ ngoài đường vào, bạn đem vào những thứ nào có thể cải biến nó thành một nơi tươi mát và thoải mái.

 

Nếu bạn sắp sửa hòa nhập với bất cứ điều gì thứ gì, đừng bao giờ đồng hoá chính bạn với những điều kiện tiêu vong. Hãy xem sự đồng hóa đó là gì - khảo sát tâm thức của chính bạn để nhìn rõ ràng bản chất của tư tưởng, của hoài niệm, của tri giác và của cảm thọ, để thấy chúng chỉ là những điều kiện vô thường. Hãy mang sự trực thức của bạn đến gần những điều thật tinh tế, đến sự thay đổi cảm giác nhất thời của thân thể; khảo sát nỗi đau và thấy nó như một năng lực đang chuyển dời, một điều kiện đang chuyển biến. Mỗi khi bạn cảm thấy đau đớn về mặt cảm xúc, điều kiện ấy dường như trường tồn không nguôi, nhưng thật ra đó chỉ là một ảo tưởng của cảm xúc mà thôi - hãy buông hết ra. Ngay cả nếu bạn có được sự nội chứng, ngay cả bạn chứng ngộ mọi thứ một cách rõ ràng thông suốt - hãy buông luôn cả sự nội chứng.

 

Khi tâm thức hoàn toàn trống không, hãy nói "Ai buông?" Hãy đặt câu hỏi đó, cố gắng xác định ai buông bỏ, cái gì buông bỏ. Hãy dựng lên trạng thái không-biết đó với chữ "Ai" - "Tôi là ai? Ai buông?" Một trạng thái vô định nảy sinh; hãy dựng điều này lên, cho phép nó là ... và rồi sẽ có sự trống không, sự trống rỗng, trạng thái vô định khi cái tâm trí đã buông bỏ trút sạch mọi thứ.

 

Tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rằng chánh kiến, chánh nghiệp, chánh tư duy, có khuynh hướng đơn giản hoá đời sống của bạn để bạn khỏi bị vướng vào những hoạt động phức tạpbất chánh. Và như thế để bạn đừng sống một cách vô ý thức, lợi dụng kẻ khác hoặc không tôn trọng chính bạn và những người xung quanh. Hãy khai triển cái Giới Bản như một tiêu chuẩn, và phát huy tinh thần Lánh Tục (nekkhamma), viễn trần ly cấu - từ bỏ tất cả những gì bất lương, bất chánh hoặc không nhất thiết - và tạo điều kiện để tâm trí có thể buông bỏ những cái tham, sân, si.

 

Điều này không có nghĩa là một sự phản kháng chống đối lại những điều kiện này mà chỉ là buông chúng ra, khi bạn nhận ra sự ràng buộc. Khi bạn đau khổ - "Tại sao tôi đau buồn? Tại sao tôi thống khổ?" Bởi vì bạn cứ mãi bám víu vào một cái gì đó! Hãy tìm cho ra cái gì điều gì bạn đang bám víu, nhìn sâu vào cội rễ căn nguyên của những điều đó. "Tôi bất hạnh bởi vì không ai thương yêu tôi". Điều đó có thể thật đấy, có thể không ai thương yêu bạn, nhưng nỗi bất hạnh đến từ lòng ham muốn người khác thương yêu bạn. Ngay cả nếu có người thương mến bạn, bạn sẽ vẫn đau khổ nếu bạn nghĩ rằng những người khác phải chịu trách nhiệm cho niềm hạnh phúc hoặc nỗi khổ đau của bạn. Nếu một người nào đó nói, "Bạn là người cao quý nhất đời!" - bạn nhảy cởn lên vì sung sướng. Một người khác nói, "Bạn là người đáng ghét nhất mà tôi đã từng gặp trong đời!" - bạn đâm ra buồn rầu sầu muộn. Hãy buông sự phiền não ra, buông cả hạnh phúc luôn. Hãy giữ sự thực hành thật đơn giản: hãy sống cuộc đời bạn với sự hành niệm, với đạo đức, và cả lòng tin vào sự buông xả.

 

Nhận thức được chúng ta không phải là những nạn nhân vô vọng của số mệnh là một điều rất quan trọng - thật ra chúng ta vẫn là nạn nhân nếu chúng ta còn vô minh. Khi nào bạn còn vô minh, bạn còn là nạn nhân vô vọng của sự vô minh đó. Tất cả những gì vô minh nảy sinh và chết, nó phải chấm dứt - thế thôi, tất cả những thứ đó bị vướng vào vòng sanh tử luân hồi. Và nếu bạn chết, bạn sẽ tái sinh - bạn có thể tin chắc vào điều đó. Bạn càng sống một cách vô ý thức bao nhiêu, sự tái sinh càng thảm hại bấy nhiêu.

 

Vì vậyĐức Phật đã dạy chúng ta phải chặt đứt xiềng xích của vòng luân hồi, và qua sự trực thức, qua sự nhìn nhận được sự luân hồi thay vì bị ràng buộc vào đó. Khi bạn buông vòng luân hồi ra, bạn không còn bị hãm hại bởi nó nữa. Nhưthế bạn buông bỏ vòng luân hồi, buông cả sinh, cả tử, buông cả sự trở thành. Buông bỏ dục vọng là sự phát triển của Diệt Đế, là sự mở đường cho Bát Chánh Đạo.

(Excerpt from "Cittaviveka, Teachíngs From The Silent Mind")

 

Skilful Means: Letting Go

 

Truly, wisdom springs from meditation;

without meditation, wisdom wanes;

having known these two paths

of progress and decline,

let one conduct oneself

so that wisdom may increase.

Dhammapada 282

 

We have been discussing the First Noble Truth – suffering – which becomes increasingly apparent as you sit here contemplating your own body and mind. Just be aware of what happens: you can see that when good thoughts pass by, or physical pleasure, there's happiness, and when there's pain or negativity, there's despair. So we can see we are always habitually trying to attain, or maintain or get rid, of conditions. The Second Noble Truth is that of being aware of the arising of the three kinds of desire that we have – desire for sense pleasure, for becoming, or for getting rid of something – and how this arises according to conditions. The penetration of the Third Noble Truth is to see how that which arises has a cessation. We become aware of the cessation, the letting go, and thus develop the Fourth Noble Truth, the Truth of the Eightfold Path – right understanding, right intention, right speech, right action, right livelihood, right effort, right mindfulness and right concentration – in other words, the path of awareness.

 

To be aware we have to use skilful means, because at first we're mystified. We tend to conceive awareness and try to become aware, thinking that awareness is something we have to get or attain or try to develop; but this very intention, this very conceptualisation makes us heedless! We keep trying to become mindful, rather than just being aware of the mind as it tries to become and tries to attain, following the three kinds of desire that cause us suffering.

 

The practice of 'letting go' is very effective for minds obsessed by compulsive thinking: you simplify your meditation practice down to just two words – 'Ietting go' – rather than try to develop this practice and then develop that; and achieve this and go into that, and understand this, and read the Suttas, and study the Abhidhamma ... and then learn Pali and Sanskrit ... then the Madhyamika and the Prajña Paramita ... get ordinations in the Hinayana, Mahayana, Vajrayana ... write books and become a world renowned authority on Buddhism. Instead of becoming the world's expert on Buddhism and being invited to great International Buddhist Conferences, just 'let go, let go, let go'.

 

I did nothing but this for about two years – every time I tried to understand or figure things out, I'd say 'let go, let go' until the desire would fade out. So I'm making it very simple for you, to save you from getting caught in incredible amounts of suffering. There's nothing more sorrowful than having to attend International Buddhist Conferences! Some of you might have the desire to become the Buddha of the age, Maitreya, radiating love throughout the world – but instead, I suggest just being an earthworm, letting go of the desire to radiate love throughout the world. Just be an earthworm who knows only two words – 'let go, let go, let go'. You see, ours is the Lesser Vehicle, the Hinayana, so we only have these simple, poverty-stricken practices!

 

The important thing in meditation practice is to be constant and resolute in the practice, determined to be enlightened. This is not to be conceited or foolish, but resolute, even when the going is rough. Remind yourself of Buddha-Dhamma-Sangha, and stay with it – letting go of despair, letting go of anguish, letting go of pain, of doubt, of everything that arises and passes that we habitually cling to and identify with. Keep this 'letting go' like a constant refrain in your mind, so it just pops up on its own no matter where you are.

 

At first we have to obsess our minds with this, because our minds are obsessed with all kinds of useless things – with worries about this and that, with doubt, with anger, vindictiveness, jealousy, fear, dullness and stupidity of various kinds. We have obsessive minds that are obsessed with things that cause us pain and lead us into difficulties in life. Our society has taught us how to fill up the mind, jam it full of ideas, prejudices, regrets, anticipations and expectations – it is a society for filling up vessels. Look at the book stores here in Oxford, filled up with all the information you could possibly want to know, published in very nice bindings with pictures and illustrations.... Or we can fill our minds by watching TV, going to the cinema, reading the newspapers.... That's a good way to fill your mind up – but look at what's printed in the newspapers! It appeals to people's lower instincts and drives – all about violence, wars, corruption and perversities, and gossip.

 

All this has its effect on the mind. As long as our minds are obsessed with facts, symbols and conventions, then if we stuff any more into it, it becomes jam-packed full and we have to go crazy. We can go out and get drunk – it's a way of letting go! What do you think pubs are for? There we can dare to say all the things we want to say but don't have the nerve to say when sober. We can be irrational, be silly, laugh and cavort, 'because I was drunk, I was under the influence of alcohol'.

 

When we don't understand the nature of things, we are very suggestible. You see in our society how suggestion works on teenagers. Now it's the punk-rock generation – everybody in that generation thinks of themselves as punks and acts like it. Fashions are all suggestion – for women you are not beautiful unless you are dressed in a certain way. Cinema films suggest all kinds of delights to the senses, and we think maybe we should try that, maybe we are missing something if we aren't experiencing it.... It's so bad now that nobody knows what is beautiful or ugly any more. Somebody says that harmony is cacophony, and if you don't know and are still subject to suggestion, you believe that. Even if you don't believe at first, it begins to work on your mind so you start thinking: 'Maybe it is that way, maybe immorality is morality, and morality is immorality.'

 

We feel obliged to know all kinds of things – to understand and to try to convince others. You hear my talks, you read books, and you want to tell others about Buddhism – you might even feel a bit evangelical after the retreat – but keep letting go of even the desire to tell others. When we feel enthusiastic, we begin to impose on other people; but in meditation we let go of the desire to influence others until the right time for it occurs – then it happens naturally rather than as an aggressive ambition.

 

So you do the things that need to be done, and you let go. When people tell you should read this book, and that book, take this course and that course ... study Pali, the Abhidhamma ... go into the history of Buddhism, Buddhist logic ... and on and on like that... 'let go, let go, let go'. If you fill your mind with more concepts and opinions, you are just increasing your ability to doubt. It's only through learning how to empty the mind out that you can fill it with things of value – and learning how to empty a mind takes a great deal of wisdom.

 

Here in this meditation retreat, the suggestions I am giving you are for skilful means. The obsession of 'letting go' is a skilful one – as you repeat this over and over, whenever a thought arises, you are aware of its arising. You keep letting go of whatever moves – but if it doesn't go, don't try to force it. This 'letting go' practice is a way of clearing the mind of its obsessions and negativity; use it gently, but with resolution. Meditation is a skilful letting go, deliberately emptying out the mind so we can see the purity of the mind – cleaning it out so we can put the right things in it.

 

You respect your mind, so you are more careful what you put in it. If you have a nice house, you don't go out and pick up all the filth from the street and bring it in, you bring in things that will enhance it and make it a refreshing and delightful place.

 

If you are going to identify with anything, then don't identify with mortal conditions. See what identification is – investigate your own mind to see clearly the nature of thought, of memory, of sense consciousness, and of feeling as impermanent conditions. Bring your awareness to the slower things, to the transiency of bodily sensation; investigate pain and see it as a moving energy, a changing condition. Emotionally, it seems permanent when you are in pain, but that is just an illusion of the emotions – let go of it all. Even if you have insight, even if you understand everything clearly – let go of the insight.

 

When the mind is empty, say ' Who is it that lets go?' Ask the question, try to find out who it is, what it is that lets go. Bring up that not-knowing state with the word Who – 'Who am I? Who lets go?' A state of uncertainty arises; bring this up, allow it to be . . . and there is emptiness, voidness, the state of uncertainty when the mind just goes blank.

 

I keep stressing this right understanding, right attitude, right intention, more towards simplifying your life so that you aren't involved in unskilful and complex activities. So that you don't live heedlessly, exploiting others and having no respect for yourself or the people around you. Develop the Precepts as a standard, and develop nekkhamma – renunciation of that which is unskilful or unnecessary – and then mentally let go of greed, let go of hatred, let go of delusion.

 

This is not being averse to these conditions; it is letting go of them when you find you are attached. When you are suffering - 'Why am I suffering? Why am I miserable?' Because you are clinging to something! Find out what you are clinging to, to get to the source. 'I'm unhappy because nobody loves me.' That may be true, maybe nobody loves you, but the unhappiness comes from wanting people to love you. Even if they do love you, you will still have suffering if you think that other people are responsible for your happiness or your suffering. Someone says, 'You are the greatest person in the world!' – and you jump for joy. Someone says, 'You are the most horrible person I've met in my life!' – and you get depressed. Let go of depression, let go of happiness. Keep the practice simple: live your life mindfully, morally, and have faith in letting go.

 

It's important for you to realise that none of us are helpless victims of fate – but we are as long as we remain ignorant. As long as you remain ignorant, you are a helpless victim of your ignorance. All that is ignorant is born and dies, it is bound to die – that's all, it's caught in the cycle of death and rebirth. And if you die, you will be reborn – you can count on it. And the more heedlessly you lead your life, the worse the rebirth.

 

So the Buddha taught a way to break the cycle, and that's through awareness, through seeing the cycle rather than being attached to it. When you let go of the cycle, then you are no longer harmed by it. So you let go of the cycle, let go of birth and death, let go of becoming. Letting go of desire is the development of the Third Noble Truth which leads to the Eightfold Path.

__________________

Phương Tiện Thiện Xảo: Lắng Nghe Tâm Thức

 

Trong khi hành thiền, hãy lắng nghe những chuyển biến bên trong tâm thức một cách kỹ càng. Để lắng nghe được nội tâm, chúng ta phải xem ngoại giới chỉ là những hiện thể không quan trọng một cách triệt để - hãy vượt thoát khỏi những khái niệm và những ý tưởng; vì những điều đó không phải là bạn. Bên cạnh những ngôn từ quen thuộc, hãy lắng nghe những điều kiện khác, ví dụ như không gian hoặc sự im lặng.

 

Bây giờ, trong khi lắng nghe, bạn có nghe được cái gì không? Hãy lắng nghe sự vật đang chuyển biến như ai khác đang nói, "Tôi không thích cái này hoặc cái kia. Tôi chán chường, ngán ngẫm; Tôi muốn quay về". Hoặc lắng nghe một "kẻ cuồng tín", một "nhà khuyển nho giễu cợt"; bất cứ hình thức hoặc phẩm tính nào của tiếng nói, chúng ta cũng có thể ý thức được bản tính chuyển biến thay đổi của chúng.

 

Bạn không còn một dục vọng trường tồn bất biến. Khi nào bạn tập lắng nghe được nội tại một cách liên tục không ngừng, bạn sẽ bắt đầu sở nghiệm được trạng thái không tính. Thông thường, chúng ta không lắng nghe một cách hữu hiệu, và chúng ta cứ tưởng chúng ta  những tiếng nói này, từ đó chúng ta tự tạo ra cho chính mình những vấn đề kinh khiếp bằng sự gắn bó đồng lõa với tiếng nói của dục vọng. Chúng ta tưởng rằng có một nhân cách hoặc chủ thể cố định nào đó, với một lòng tham bất biến; nhưng trong lúc hành thiền, chúng ta có thể thấy rằng những tiếng nói này phát sinh từ cái trống không - chúng phát khởi, hiện ra và rồi biến đi.

 

Theo lời dạy của Đức Phật, sự thực hành là để biết những điều quen thuộc. Nhưvậy là để biết điều gì? Phật Tử phải biết những gì? Và "Người Thiện Tri Thức" thì sao? Người Thiện Tri Thức biết rằng những điều kiện chuyển biến này không có tính tự ngã. Không có bất cứ phẩm tính hằng cửu như linh hồn nào cả, cũng không có thực chất nào trong những điều kiện này mà ta có thể gọi là một sự chiếm hữu vĩnh cửu. Người Thiện Tri Thức biết rằng nếu một sự thể phát sinh, nó sẽ tiêu vong. Bạn không cần phải chứng ngộ nhiều hơn thế để trở thành Phật.

 

Là Chư Phật có nghĩa là trực chứng được mọi điều qua sự quan sát (như thực tri kiến), không phải qua sự tin vào kinh điển hoặc những người như tôi. Hãy thấy được điều đó cho chính bạn. Hãy thử tìm xem có điều kiện nào nảy sinh mà không tàn lụi. Có thứ gì được sinh ra mà sẽ không chết hoặc tiêu vong? Chỉ cần làm Phật dới tinh thần này, nhận biết được điều trên bằng cách dồn hết những tinh lực vào việc sở nghiệm cuộc đời bạn ở đây và ngay giờ phút này, đừng để lầm đường lạc lối trong cái vọng tưởng của ý niệm làm Phật - "Tôi là Phật; tôi biết hết mọi thứ". Ngay cả dục vọng nhiều khi cũng đội lốt Phật. Thật ra, không ai biết và nhận thức về điều Phật không phải chỉ làm Phật mà thôi.

 

Những tu sĩ theo giáo phái Nguyên Thủy thường nói về vô ngã (anatta), còn những tu sĩ theo giáo phái Đại Thừa thường nói về tánh Không (shunyata) - những điều này thật ra chỉ là một. Để chứng nghiệm được vô ngã, ta phải khảo sát và nhận ra rằng sự bám víu vào cái tôi, cái bệnh thần kinh mà tất cả chúng ta đều có, vào những ý tưởng, lòng tham, mối thùvọng tưởng, tất cả đều là vô ngã. Không có bản ngã nào để phải gìn giử cả, chỉ có những điều kiện trống rổng phát sinh từ cái trống không và một lúc nào đó sẽ chui ngược vào cái không này mà không để lại dấu vết nào. Như vậy chúng ta buông mọi thứ ra, cho phép mọi thứ như nó đang là, và mọi thứ sẽ tự nó chuyển hoá một cách tự nhiên. Bạn không cần phải cưởng bức chúng. Nếu bạn đang kinh nghiệm một điều gì đó không vừa lòng, bạn không cần phải tiêu diệt nó; nó sẽ tự biến đi. Những kẻ tự lừa dối mình thường nói, "Tôi không thích điều kiện này. Tôi phải tiêu diệt nó, tẩy trừ nó". Điều này chỉ làm cho hoàn cảnh trở nên phức tạp hơn - bạn đang cố gắng đẩy lùi cái gì đó ra xa, vùi đầu trốn tránh thực tại và nói, "Ô, nó đã trôi qua!" Nhưng cái ước vọng tẩy trừ - gọi là hủy áiđó chỉ tạo những điều kiện cho nó tái phát mà thôi, bởi vì chúng ta cha thấy nó tiêu vong một cách tự nhiên.

 

Giờ đây chúng ta ngồi cùng nhau trong một gian phòng đầy những hình thái nghiệp uẩnchúng ta cho là những nhân cách cố định. Chúng ta mang cái nghiệp của mình đi khắp nươi như một cái "bọc chứa đầy những quan niệm", bởi vì chúng ta thường nhìn kẻ khác như những nhân cách cố định từ phạm trù tư tưởngtính cách khái niệm. Bạn đã thường mang bao nhiêu thứ theo bạn đi khắp nơi - mối thù hằn, sự mê đắm, nỗi sợ hãi và những gì thuộc về quá khứ? Chỉ nhớ đến tên những kẻ đã gây cho chúng ta đau khổ, chúng ta cũng đủ cảm thấy khó chịu rồi - "Sao họ lại cả gan làm điều đó, dám đối xử với tôi như thế à!" - mặc dầu điều đó đã xảy ra ngót hai mươi năm rồi! Có những người tốn cả cuộc đời đem những mối thù hằn đó theo họ khắp nơi, để rồi những mối thù đó sẽ tàn phá quãng đời còn lại của họ.

 

Tuy nhiên là những thiền giả, chúng ta phải phá bỏ được khuôn khổ của ký ức. Thay vì nhớ những kẻ đó và coi họ như thực, chúng ta thấy rằng, trong phút chốc, hoài niệm và nỗi cay đắng đang là những điều kiện đang chuyển biến; chúng ta thấy được chúng là vô ngã, khổ, và vô thường (anicca, dukkha, anatta). Những điều kiện này được hình thành theo thời gian, chỉ như những hạt cát của sông Hằng - dù cho đẹp, xấu, trắng hoặc đen, cát cũng chỉ là cát.

 

Và như vậy hãy lắng nghe tiếng nói của nội tâm. Hãy lắng nghe tâm thức khi bạn bắt đầu kinh nghiệm nỗi đau của thân xác; nâng đở tiếng nói của tâm thức, "Tôi không muốn nỗi đau này, bao giờ tiếng chuông quái ác nguyền rủa sắp sửa reo?". Hãy lắng nghe tiếng than van, rên rỉ không vừa lòng - hoặc lắng nghe khi bạn cảm thấy hoan lạc, "Ôi diễm phúc, tôi cảm thấy thật tuyệt vười". Hãy lắng nghe những chư thiên (devatta) đang đắm mình trong dục lạcdiễm phúc, hãy lấy cương vị của một người chỉ im lặng lắng nghe, không bộc lộ sự thiên vị giữa chư thiên và ma quỷ. Và hãy nhớ rằng nếu đó là một điều kiện, nó sẽ chấm dứt.

 

Nhận diện được mọi sự việc, cho phép chúng đến và đi - những sự việc này chỉ là những điều kiện nghiệp uẩn đang chuyển biến, vì thế đừng can thiệp vào. Khuynh hướng suy nghĩ trong thời đại ngày nay thường cho rằng có con yêu tinh nào đó ẩn núp sâu kín bên trong, chỉ thừa cơ chờ đợi một giây phút sơ hở để hớp hồn bạn và làm cho bạn trở nên điên loạn vĩnh viễn. Có người thực sự sống cả cuộc đời mình với nỗi sợ hãi đó, và mỗi lần con yêu tinh đó xuất hiện thì: "Ôi...Ôi...!" Nhưng quỷ quái yêu tinh chỉ là những hiện tượng cấu thành một loại hành uẩn (sankhara), chỉ là một hạt cát khác của sông Hằng. Có thể là một hạt cát xấu, thế thôi. Nếu bạn cảm thấy khó chịu mỗi khi bạn nhìn thấy một hạt cát xấu, bạn sẽ thấy đời sống càng ngày càng khó khăn hơn. Đôi khi bạn phải chấp nhận sự hiện diện của những hạt cát xấu. Hãy để cho nó xấu; đừng cảm thấy khó chịu gì cả. Nếu bạn gặp tôi ngồi cạnh bờ sông Hằng nhìn những hạt cát xấu, và nói, "Có lẽ tôi trở nên điên mất!", chắc bạn sẽ nghĩ "Thầy Sumedho điên!". Ngay cả một hạt cát thật xấu cũng chỉ là một hạt cát.

 

Vì vậy những gì chúng ta làm là nhìn những yếu tố tầm thường chung của tất cả những phẩm tính khác nhau này - những con yêu tinh ẩn hình, những năng lực, tinh lực bị ức chế ngấm ngầm và những sức mạnh nhân tính khuôn mẫu - tất cả những điều đó chỉ là hành (sankhara), không có gì đáng kể cả. Bạn hãy giữ lấy cương vị của Đức Phật: hiện thân của sự hiểu biết.

 

Ngay cả những điều xa lạ - chúng ta chỉ nhìn nó như một điều kiện đang chuyển biến khác - đôi khi có điều quen biết, đôi khi có điều xa lạ; điều này quy định trói buộc điều kia. Hố Đen (theo thuyết Black Hole) sâu thẳm của vũ trụ, ánh sáng mặt trời, ngày và đêm tất cả đều chuyển biến, thay đổi; không có bản ngã, không có gì để trở thành nếu bạn là hiện thể của sự hiểu biết. Nhng nếu bạn phản ứng lại tất cả những phẩm tính của vòng sanh tử luân hồi (samsara), bạn sẽ trở nên điên loạn. Điều đó lại là vô cùng tận, cũng như phản ứng lại tất cả những hạt cát của sông Hằng, bạn cảm thấy sảng khoái nhờ những hạt đẹp và u sầu vì những hạt xấu, phải thế không? Tuy vậy đó lại là những gì con người làm, họ tự làm chính họ chán ngán mệt mỏi, đần độn chán mứa hẳn ra để rồi kiệt lực với những hỗn loạn không ngừng về mặt cảm xúc, và cuối cùng chỉ muốn tự kết liểu lấy đời mình. Cứ như thế họ bắt đầu dùng ma túy, rợu chè ngày đêm để tự làm cho mình trở nên chai lì, thiếu nhạy cảm.

 

Thay vì tạo dựng một cái vỏ và ẩn núp khỏi sự sợ hãi và nỗi chán chường, những gì chúng ta nên làm là quan sátnhận ra rằng không có cái gì điều gì có tính tự ngã cả. Vì thế chúng ta không cần phải tự làm chúng ta chai lì: ngay cả chúng ta có thể trở nên nhạy cảm hơn, rõ ràngsáng suốt hơn. Trong sự minh bạchsáng suốt đó, có cả sự hiểu biết: rằng nếu nó nảy sinh, nó sẽ tiêu vong - và đó chính là điều những vị Chư Phật biết!

Skilful Means: Listening To The Mind

 

in this form of meditation practice, listen inwardly and listen carefully. To listen inwardly, regard the outside of things as totally unimportant – go beyond the concepts and thoughts; they are not you. Listen to that which is around the words themselves, the silence, the space.

Now, when you listen, what do you hear? Listen to these changing things like it's somebody else talking, saying, 'I don't like this or that. I'm bored, fed up; I want to go home.' Or listen to 'the religious fanatic' or 'the cynic'; whatever the form or the quality of the voice, we can still be aware of its changing nature.

 

You can't have a permanent desire. In listening inwardly, until we are listening all the time, we begin to experience emptiness. Normally, we don't listen, and we think we are these voices, creating terrible problems for ourselves by identifying with the voices of desire. We think there is a permanent personality or being, with permanent greed; but in meditation, we can see that these voices arise out of the void – they arise, and they pass away.

 

Following the teaching of the Buddha, the practice is to know the known. To know what? What do Buddhists know? What does the 'One Who Knows' know, anyway? The One Who Knows knows that these changing conditions are not-self. There is not any eternal or soul-like quality, no substance in these things that one could call a permanent possession. The One Who Knows knows that if it arises, it passes away. You don't have to know any more to be a Buddha.

 

Being the Buddha means knowing by observing, not by believing the Scriptures or me. See for yourself. Just try to find a condition that arises that doesn't pass away. Is there something that's born that doesn't die? Be that Buddha who knows, by putting energy into experiencing your life here and now, not by getting lost in the delusion of the idea of being Buddha – 'I'm the Buddha; I know it all.' Sometimes desire even takes the form of a Buddha. Actually, there is no one who knows, and to conceive of being Buddha is not just being Buddha.

 

The Theravadin talk about anatta, and the Mahayanists talk about shunyata [See Note 1] - they really mean the same thing. To experience anatta, one investigates and sees that the clinging to the ego, to the neuroses that we all have, to the thoughts, greed, hatred and delusion, are all anatta. There is no self to be saved, just empty conditions that arise out of the void and pass back into it with no remainder. So we let things go, allow things to be as they are, and they change quite naturally on their own. You don't have to force them. If you're experiencing something unpleasant, you don't have to annihilate it; it will go quite on its own. Self conceit says, 'I don't like this condition. I've got to get rid of it, wipe it out.' This creates a more complex situation than before – you're trying to push something away, bury your head in the ground and say, 'Oh, it’s gone!' But that desire to get rid of – vibhava-tanha – just creates the conditions for it to arise again, because we haven't seen that it dies quite naturally.

 

Now we're sitting in a room full of kammic formations that we conceive to be permanent personalities. We carry these around like a ‘conceptions bag', because on the conceptual level of thoughts we regard each other as permanent personalities. How many things do you carry around with you – grudges against people, infatuation, fears and things of the past? We can get upset just by thinking of the name of someone who has caused us suffering – 'How dare they do that, treat me like that!' – over something that happened twenty years ago! Some people spend most of their lives carrying grudges around, so that they ruin the rest of their lives.

 

But as mediators, we break through the pattern of memory. Instead of remembering people and making them real, we see that, in the moment, memory and bitterness are changing conditions; we see that they are anicca, dukkha, anatta [See Note 2] . They are formed in time, just like the sand grains of the Ganges River – whether they are beautiful, ugly, black or white, sand grains is all that they are.

 

So listen inwardly. Listen to the mind when you're starting to experience pain in the body; bring up the voice that says, 'I don't want this pain, when is the darned bell going to ring?' Listen to the moaning, discontented voice – or listen when you get really high, 'Oh bliss, I feel so wonderful.' Listen to the devata [angelic being] indulging in bliss and happiness, and take the position of silent listener, making no preferences between devatas and devilish things. And remember that if it's a condition, it ends.

 

Recognise and let things come and go – these are just kammic conditions changing, so don't interfere. The tendency of the modern mind is to think that there's some ogre lurking way down deep inside, just waiting for an unguarded moment to overwhelm you and drive you permanently insane. Some people actually live their whole lives with that kind of fear, and every time the monster starts to come up: 'Oh-oh.... !’ But monsters are just another sankhara [compounded phenomenon], another grain of sand of the Ganges River. Maybe an ugly sand grain, but that's all. If you're going to get upset every time you see an ugly sand grain, you're going to find life increasingly more difficult. Sometimes we have to accept the fact that some sand grains are ugly. Let them be ugly; don't get upset. If you saw me sitting beside the Ganges River looking at ugly sand grains, saying, 'I'm going to go crazy!' you'd think, 'Ajahn Sumedho is crazy!' Even a really ugly sand grain is just a sand grain.

 

So what we're doing is looking at the common factor of all these different qualities – hidden monsters, latent repressed energies and powers and archetypal forces - they are all just sankharas, nothing much. You take the position of the Buddha: being the knowing.

 

Even the unknown – we see it as just another changing condition – sometimes there's knowing, sometimes not-knowing; one conditions the other. The black hole, sunlight, night and day are all change; there's no self, nothing to become if you're being the knowing. But if you're reacting to all the qualities of samsara [See Note 3] , you get really neurotic. That's endless, just like reacting to all the sand grains of the Ganges River. How many lifetimes does it take to react to all the sand grains of the Ganges River? Do you think you have to emotionally respond to each sand grain of the Ganges River, being ecstatic over the beautiful and depressed over the ugly ones? Yet that's what people do, they dull themselves, get worn down and exhausted with this emotional turmoil all the time, and finally want to annihilate themselves. So they start taking drugs, drinking all the time to desensitise themselves.

 

What we are doing, instead of building a shell and hiding ourselves away in fear and dullness, is to observe that none of this is self. So we don't have to desensitise ourselves: we can become even more sensitive, clear and bright. In that clarity and brightness there is the knowing: that if it arises, it passes away – and that's what Buddhas know!

 

 

 

Notes

 

1. Simply translated, anatta is 'not-self', and shunyata (a Sanskrit word) is ‘emptiness'

 

2. anicca (impermanent, transitory); dukkha (imperfect, unsatisfying); and anatta (impersonal, 'not-self') are the three characteristics of all worldly phenomena, according to the Buddha.

 

3. samsara: the unenlightened, unsatisfactory experience of life; the world as conditioned by ignorance.


__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Chín 2020(Xem: 243)
08 Tháng Chín 2020(Xem: 270)
30 Tháng Tám 2020(Xem: 426)
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 40)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1165)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 919432)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 707)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 717)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 642)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 695)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 768)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 987)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 807)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 857)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 891)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1187)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 835)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 927)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 933)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 836)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1365)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1110)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
09 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 1040)
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ ở rất xa nhau. Trong thâm tâm họ cảm thấy có một khoảng cách rất lớn giữa họ. Vì thế muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sanh để nói thật to. Sự giận dữ càng mãnh liệt thì khoảng cách càng lớn, nên họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ có thể khỏa lấp
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 1725)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3408)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 4928)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
02 Tháng Chín 20209:24 CH(Xem: 558)
Đây là cuốn sách sọan dịch từ những bài pháp ngắn mà Hòa thượng Sīlānanda đã giảng trong những khóa thiền ngắn ngày, và dài ngày ở nhiều nơi trên thế giới rất hữu ích cho những người mới hành thiền cũng như đã hành thiền lâu ngày. Người mới hành thiền biết hành thiền đúng theo những lời dạy của Đức Phật. Người hành thiền
01 Tháng Chín 20206:32 CH(Xem: 609)
Từ những ngày đầu bước chân vào con đường tu học Phật, tôi đã cảm thấy mạnh mẽ rằng thế nào tôi cũng sẽ tìm được cho mình một lối sống chân thậtan lạc. Vào thời ấy, cuộc sống của tôi bị chi phối bởi nhiều rối rensợ hãi. Tôi cảm thấy xa lạ với tất cả mọi người, với thế giới chung quanh, và ngay cả với những kinh nghiệm
31 Tháng Tám 20209:43 CH(Xem: 502)
Thiền Quán, Con Đường Hạnh Phúc (It's Easier Than You Think) là một quyển sách vui tươi và rất dễ đọc. Tác giả trình bày giáo lý của đức Phậtphương pháp tu tập, bằng các mẩu chuyện về những kinh nghiệm trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Bà Sylvia Boorstein là một nhà tâm lý trị liệu (psychotherapist) và cũng là một giáo thọ
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1363)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng
08 Tháng Năm 202010:32 CH(Xem: 1285)
"Này Rahula, cũng tương tự như vậy, bất kỳ ai dù không cảm thấy xấu hổ khi cố tình nói dối, thì điều đó cũng không có nghĩa là không làm một điều xấu xa. Ta bảo với con rằng người ấy [dù không xấu hổ đi nữa nhưng cũng không phải vì thế mà] không tạo ra một điều xấu xa.
28 Tháng Tư 202010:41 CH(Xem: 1436)
Kinh Thừa Tự Pháp (Dhammadāyāda Sutta) là một lời dạy hết sức quan trọng của Đức Phật đáng được những người có lòng tôn trọng Phật Pháp lưu tâm một cách nghiêm túc. Vì cốt lõi của bài kinh Đức Phật khuyên các đệ tử của ngài nên tránh theo đuổi tài sản vật chất và hãy tìm kiếm sự thừa tự pháp qua việc thực hành Bát Chánh Đạo.
04 Tháng Ba 20209:20 CH(Xem: 1690)
Chàng kia nuôi một bầy dê. Đúng theo phương pháp, tay nghề giỏi giang. Nên dê sinh sản từng đàn. Từ ngàn con đến chục ngàn rất mau. Nhưng chàng hà tiện hàng đầu. Không hề dám giết con nào để ăn. Hoặc là đãi khách đến thăm. Dù ai năn nỉ cũng bằng thừa thôi
11 Tháng Hai 20206:36 SA(Xem: 1936)
Kinh Thập Thiện là một quyển kinh nhỏ ghi lại buổi thuyết pháp của Phật cho cả cư sĩ lẫn người xuất gia, hoặc cho các loài thủy tộc nhẫn đến bậc A-la-hán và Bồ-tát. Xét hội chúng dự buổi thuyết pháp này, chúng ta nhận định được giá trị quyển kinh thế nào rồi. Pháp Thập thiện là nền tảng đạo đức, cũng là nấc thang đầu
09 Tháng Hai 20204:17 CH(Xem: 1766)
Quyển “Kinh Bốn Mươi Hai Chương Giảng Giải” được hình thành qua hai năm ghi chép, phiên tả với lòng chân thành muốn phổ biến những lời Phật dạy. Đầu tiên đây là những buổi học dành cho nội chúng Tu viện Lộc Uyển, sau đó lan dần đến những cư sĩ hữu duyên.