Thực Tập Đúng Đắn, Thực Tập Kiên Định - Right Practice, Steady Practice

09 Tháng Chín 202010:56 CH(Xem: 887)
Thực Tập Đúng Đắn, Thực Tập Kiên Định - Right Practice, Steady Practice

AjahnChah100_B

Thực Tập Đúng Đắn, Thực Tập Kiên Định
Right Practice, Steady Practice
Ajahn Chah - Thường Huyễn chuyển ngữ
Nguồn: ajahnchah.org, sutamphap.com


__________________

Thực Tập Đúng Đắn, Thực Tập Kiên Định

(Trích trong Thực Phẩm cho Tâm)

 

Tu viện Wat Wana Potiyahn[27] đây thật thanh tịnh, nhưng nếu tâm chúng ta không thanh tịnh quả là vô nghĩa. Nhiều vị dường như không chú tâm thực tập. Một không gian yên tĩnh có thể giúp chúng ta trở nên thanh tịnh, giúp chúng ta cơ hội huân tu, hoà vào không gian tĩnh lặng đó.

 

Bạn đừng quên rằng việc thực tập không dễ dàng chút nào. Uốn nắn thứ gì khác thật không mấy khó khăn, đôi khi còn dễ dàng nữa là khác, nhưng uốn nắn tâm con người quả thật là thiên nan vạn nan. Đức Thế Tôn đã điều phục tâm của mình một cách viên mãn. Tâm là quan trọng nhất. Mọi bộ phận trong hệ thống thân tâm này hoạt động thống nhất với nhau dưới sự điều khiển của tâm. Mắt, tai, mũi, lưỡi và thân, tất cả nhận cảm giác thông tin từ bên ngoài và chuyển thông tin về tâm, bộ chỉ huy cao nhất của tất cả các giác quan. Do đó, luyện tâm vô cùng quan trọng. Nếu tâm được điều phục tốt, mọi vấn đề khó khăn đều chấm dứt. Nếu thấy vấn đề vẫn còn, đó chính là bởi tâm vẫn còn hoài nghi, vẫn chưa tương thuận với sự thật của vạn pháp. Đó là lý do tại sao có khó khăn, có vấn đề.

 

Nhận thức rõ điều đó, tất cả các bạn hãy chuẩn bị sẵn sàng thực tập giáo pháp. Dù khi đứng yên, hay đi qua đi lại, dù đang ngồi hay nằm nghỉ ngơi, dụng cụ bạn cần trang bị đó là sẵn sàng tiếp ứng, làm tâm luôn trực tuyến bất cứ nơi nào bạn hiện diện. Giáo pháp hiện hữu đó đây, là tất cả những gì xung quanh chúng ta. Ở ngay đây, trên đất, trong nước, khắp mọi nơi… giáo pháp luôn luôn có mặt. Giáo pháptoàn thiện, viên dung, chỉ có việc thực tập của chúng ta chưa sung mãn mà thôi.

 

Đức Thế Tôn, Bậc Toàn Giác đã dạy một phương pháp, tất cả chúng ta có thể thực tập và đến để nhận chân giáo pháp này. Việc ấy không lớn lao, chỉ là việc nhỏ nhưng đúng đắn, chân chánh. Ví như nhìn sợi tóc. Nếu chỉ cần biết một sợi tóc, chúng ta sẽ biết những sợi tóc khác cũng thế, kể cả của chính tự thân hay của ai khác. Chúng ta chỉ đơn giản biết chúng đều là “tóc.” Chỉ với một sợi tóc chúng ta biết tất cả.

 

Hay suy ngẫm về con người ta. Nếu chúng ta thấy bản chất thật sự của mọi nhân tố nơi chính mình, chúng ta sẽ biết tất cả mọi người trên thế giới này cũng giống như thế bởi vì cấu trúc con người đều giống nhau. Giáo pháp cũng như vậy. Một vật là nhỏ nhưng cũng thật là lớn. Đó là thấy sự thật trong một nhân tố là thấy sự thật trong tất cả. Khi chúng ta biết sự thật như nó đang là, tất cả mọi vấn đề rắc rối đến hồi kết thúc vậy.

 

Tuy nhiên, việc luyện tập hết sức khó khăn. Tại sao lại khó? Nó khó bởi vì có lòng tham muốn (taṇhā). Nếu không tham muốn, bạn không chịu thực tập. Nhưng nếu thực tập mà không mong mỏi gì hết, bạn không thể nào thấy giáo pháp. Tất cả các bạn hãy suy ngẫm điều này. Nếu bạn không muốn thực tập thì không thể nào thực tập được. Trước tiên, bạn phải khởi ý muốn thực tập để thực tập thực sự dù rằng bước tới hay bước lui bạn đều bắt gặp tham muốn. Đó là lý do tại sao các hành giả đi trước đã tuyên bố rằng việc thực tập này là một loại công việc cực kỳ khó thực hiện.

 

Bạn không thấy giáo pháp bởi vì có tâm tham muốn này. Đôi khi tham vọng hết sức mãnh liệt, bạn muốn thấy giáo pháp ngay tức khắc nhưng giáo pháp không có mặt trong tâm bạn, vì tâm bạn chưa phải là giáo pháp. Giáo pháp là một thứ và tâm là một thứ khác. Không phải bất cứ cái gì bạn thích là giáo pháp và bất cứ cái gì bạn không thích thì không phải là giáo pháp. Đó không phải là cách giáo pháp hiện hữu đâu.

 

Thật ra tâm của chúng ta chỉ bình thường là một phần của Tự nhiên, giống như một thân cây trong khu rừng rậm. Nếu chúng ta muốn có một tấm ván hay một cây đòn tay, những thứ này đều được làm từ thân cây nhưng thân cây vẫn chỉ là thân cây. Nó chưa thành hình tấm ván hay cây đòn tay. Trước khi chúng ta có thể thật sự sử dụng nó, chúng ta phải đốn cây và cưa nó thành đòn tay hay tấm ván. Cũng là thân cây nhưng nó chuyển dạng thành thứ khác. Bản chất của nó đúng là một thân cây, một phần của tự nhiên, nhưng trong giai đoạn thô thiển nó chưa được sử dụng phổ biến. Tâm của chúng ta cũng vậy. Nó là một phần của tự nhiên tạo hoá. Rất tự nhiên nó hiểu được ý tưởng, nó phân biệt được đẹp xấu, v.v….

 

Tâm này của chúng ta phải được huân tập kỹ càng hơn. Chúng ta không thể để mặc kệ nó. Nó là một nhân tố của tự nhiên… trui rèn nó để nhận chân ra rằng nó là một nhân tố của tự nhiên. Cải thiện tự nhiên để thích ứng những nhu cầu của chúng ta, đó là giáo pháp. Giáo pháp là gì đó cần phải được thực tập và mang về lại bên trong.

 

Nếu bạn không thực tập tức bạn sẽ không biết được. Thành thật mà nói, bạn sẽ không nhận chân được giáo pháp bằng cách đọc hay nghiên cứu. Hay nếu bạn nhận chân ra được đi nữa, tri thức của bạn cũng sẽ khiếm khuyết. Ví như cái ống nhổ này đây. Mọi người biết đó là cái ống nhổ nhưng không biết rõ ràng đầy đủ về nó. Tại sao họ không biết rõ ràng đầy đủ về cái ống nhổ? Nếu tôi gọi cái ống nhổ này là cái chảo, bạn sẽ nói gì? Giả sử mỗi lần hỏi đến nó, tôi nói, “Hãy mang cái chảo đến đây giùm tôi”, bạn sẽ lúng túng ngay. Tại sao thế? Bởi vì bạn không biết rõ cái ống nhổ. Nếu bạn lúng túng do dự, điều đó cũng không có vấn đề gì cả. Bạn chỉ đơn giản cầm nó đến cho tôi bởi thật sự không có cái ống nhổ nào cả. Bạn có hiểu không? Cái tên “ống nhổ” chỉ do quy ước. Tất cả chúng ta trong nước hay ngoài nước đều chấp nhận quy ước này, vì vậy nó có tên ‘ống nhổ.’ Tuy nhiên không có một cái ‘ống nhổ’ thật sự nào hết. Nếu có ai đó muốn gọi nó là ‘cái chảo’, nó có thể có tên ‘cái chảo’. Nó có thể là bất cứ cái gì nếu bạn gọi tên nó. Đây được gọi là ‘khái niệm.’ Nếu hiểu cái ống nhổ một cách rõ ràng, ngay cả ai đó gọi nó là cái chảo, cũng không có vấn đề gì. Nó có thể được gán cho bất cứ cái tên nào khác, chúng ta cũng bình thản bởi vì chúng ta không mù mờ đối với bản chất thật sự của nó.

 

Bây giờ hãy trở lại bản thân chúng ta. Giả sử ai đó nói, “Anh điên à!” hay “Anh thật ngốc nghếch”. Mặc dù biết lời ấy không thật, bạn cũng sẽ không cảm thấy dễ chịu. Mọi thứ trở nên bất an, bức rức bởi vì hoài bão của chúng ta là mong sở hữu, mong thành đạt. Bởi vì tham vọng có, tham vọng được, bởi vì chúng ta không biết thuận theo chân lý, theo sự thật, nên chúng ta không hài lòng. Nếu biết giáo pháp, nhận chân rõ giáo pháp, tham vọng, sân hậnsi mê sẽ biến mất ngay. Khi hiểu mọi thứ theo hướng này, chúng không còn điểm tựa nào cả.

 

Tại sao việc thực tập quá khó khăn gay go như vậy? Bởi vì tham vọng. Ngay khi ngồi xuống bồ đoàn, chúng ta muốn được thanh tịnh ngay. Nếu không muốn tìm thấy bình an, chúng ta sẽ không chịu ngồi, chúng ta sẽ không thực tập. Vừa ngồi xuống chúng ta liền muốn an lạc ngay tức thì, nhưng muốn tâm trở nên tĩnh lặng lại khiến tâm mơ hồ, và chúng ta cảm thấy không yên. Sự việc diễn tiến như thế. Vì thế Đức Thế Tôn dạy rằng: “Đừng nói với tâm tham ái, đừng ngồi với tâm tham ái, đừng bước đi với tâm tham ái,… bất cứ làm việc gì, đừng làm với tâm tham ái”. Tham ái là ước muốn. Nếu bạn không muốn làm gì đó, bạn sẽ không làm. Nếu việc thực tập của chúng ta lâm vào trạng huống này, chúng ta có thể chán nản vô cùng. Thế thì làm thế nào chúng ta có thể thực tập được? Ngay khi đặt thân xuống bồ đoàn, tham đã có mặt trong tâm.

 

Bởi chỗ khó khăn này mà thân và tâm thật khó câu thúc. Nếu chúng không phải là ta thì cũng thuộc của ta vậy ai làm chúng thuộc về như thế? Thật khó mà lý giải thông suốt những điều này, chúng ta phải nhờ vào trí tuệ mới luận được. Đức Thế Tôn vẫn dạy chúng ta rằng phải thực tập với phương châm “hãy để tự nhiên” phải không nào? Nếu chúng ta để mọi sự trôi theo tự nhiên pháp, chúng ta không cần thực tập nữa có phải chăng?… Bởi vì chúng ta buông xả hết rồi?

 

Giả sử chúng ta đi mua vài trái dừa trong chợ và trong khi chúng ta mang chúng về chùa, có người hỏi:

 

“Bạn mua dừa này để làm gì?”

 

“Tôi mua chúng để ăn”.

 

“Thế bạn sẽ ăn luôn cả vỏ dừa chứ?”

 

“Không”.

 

“Tôi không tin. Nếu bạn không ăn vỏ dừa tại sao bạn lại đi mua chúng?”

 

Bạn phải nói gì đây? Bạn sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào? Chúng ta thực tập bên cạnh lòng mong cầu. Nếu không có mong cầu, chúng ta sẽ không thực tập đâu. Thực tập mà còn mong cầu là taṇhāđó. Bạn nên biết, tư duy như thế trí tuệ có thể phát khởi đấy. Ví dụ những trái dừa này: Bạn ăn luôn vỏ của chúng phải không? Dĩ nhiên là không. Vậy tại sao bạn lại đi mua chúng? Bởi vì chưa tới lúc liệng bỏ chúng. Vỏ dừa để bao bọc phần cơm dừa bên trong. Sau khi ăn cơm dừa rồi, bạn quăng bỏ vỏ dừa, như thế không vấn đề gì.

 

Việc thực tập của chúng ta cũng vậy. Đức Thế Tôn dạy, “Đừng hành động do bởi tham ái, đừng nói do bởi tham ái, đừng ăn với tham ái”. Đứng, đi, ngồi hay nằm… bất cứ làm gì… đừng làm với tâm tham ái. Điều này có nghĩa là hành động với tâm ly tham triệt để. Cũng giống như mua dừa từ chợ vậy. Chúng ta sẽ không ăn phần vỏ dừa, nhưng chưa đến lúc quăng bỏ vỏ dừa ấy. Hãy giữ chúng lại đã. Đây là cách thực tập. Khái niệm và Tính siêu việt[28] cùng tồn tại như trái dừa có cả cơm, lớp da nâu mỏng và cả vỏ dừa vậy. Khi chúng ta mua nó, chúng ta mua tất cả chúng. Nếu ai muốn nói chúng ta ăn vỏ dừa, đó là chuyện của họ, chúng ta biết mình đang làm gì.

 

Trí tuệ phải tự mỗi chúng ta tìm thấy nơi chính mình. Để có trí tuệ chúng ta phải không đi chậm cũng không đi mau. Chúng ta nên làm gì? Hãy đạt đến chỗ không chậm không mau. Đi chậm hay mau không phải là cách.

 

Nhưng chúng ta lúc nào cũng vội vã, hối hả. Ngay khi bắt đầu, chúng ta đã muốn chạy nhanh về đích, không muốn bị bỏ lại sau. Chúng ta muốn thành công. Khi mới bắt chân ngồi thiền chế ngự tâm, nhiều người đã đi quá xa… Họ thắp hương, đảnh lễphát nguyện, “Khi nào nén hương này chưa cháy hết, con sẽ không đứng dậy rời chỗ ngồi này, dù con ngã quỵ hay chết đi nữa, cũng không lay chuyển được… con cũng sẽ ngồi đây”. Phát nguyện xong, họ bắt đầu ngồi xuống. Vừa bắt đầu ngồi, chúng ma vương[29] đổ xô đến tấn công tứ phía. Họ ngồi được một chút đã suy nghĩ, “chắc nén hương cháy hết rồi”. Họ lén mở mắt nhìn thử… “Ồ, vẫn còn lâu lắm!”

 

Họ cắn chặt răng và cố ngồi thêm chút nữa, cảm giác nóng, xôn xao, lắc lư, dao động… . Được một lát lại nghĩ, “bây giờ chắc là nén hương tàn hết rồi”…. Lại hé mắt nhìn… “Ôi! Chưa được một nửa thời gian!”

 

Hai ba lần mở mắt nhìn, nén hương vẫn chưa cháy hết, họ bỏ ngang và ngồi thừ đó giận chính mình. “Ta thật quá ngu. Ta tuyệt vọng quá!” Họ cứ ngồi mà giận chính mình, cảm giác hoàn toàn bất lực, vô vọng. Đây là gốc rễ của sự thất bại và chướng ngại. Đây cũng được gọi là chướng ngại thiếu ý chí. Họ không thể trách rầy kẻ khác vì vậy họ quy trách nhiệm chính mình. Tại sao vậy? Chính bởi lòng tham muốn.

 

Thật ra, không cần thiết phải tuần tự làm tất cả những việc đó. Định tâm có nghĩa là tập trung tâm ý không có tham vọng, mong muốn gì cả, không phải là chú tâm vào những thắt gút khó khăn.

 

Có lẽ tất cả chúng ta đều đã đọc cuộc đời của Đức Thế Tôn trong nhiều kinh, Ngài đã ngồi dưới cội Bồ-đề thiết lập định tâm như thế nào – “Khi nào vẫn chưa chứng quả Chánh giác tối thượng, Ta sẽ không rời chỗ này, cho dù máu của Ta khô cạn”.

 

Đọc thấy điều này trong kinh điển, có thể bạn nghĩ phải nỗ lực hết sức mình. Bạn sẽ làm giống như Đức Thế Tôn. Nhưng bạn không suy nghĩ rằng chiếc xe của bạn chỉ là loại nhỏ. Xe của Đức Thế Tôn là xe rất lớn, Ngài có thể chở hết tất cả trong một lần. Chỉ với chiếc xe bé nhỏ, làm sao bạn có thể chở hết tất cả một lần được? Câu chuyện hoàn toàn khác.

 

Tại sao chúng ta suy nghĩ như vậy? Bởi vì chúng ta quá cực đoan. Đôi khi chúng ta đi quá chậm, đôi khi đi quá nhanh. Quả thật là khó đạt được mức quân bình.

 

Tôi chỉ nói từ kinh nghiệm. Việc thực tập trước đây của tôi cũng như thế. Thực tập để vượt qua tham muốn… nếu chúng ta không muốn, chúng ta có thể còn thực tập không? Tôi bị mắc kẹt ở đây. Nhưng thực tập với lòng mong cầu là khổ. Tôi không biết là gì nữa, tôi bị chướng ngại. Sau đó tôi nhận ra rằng việc thực tập kiên định là điều hết sức quan trọng. Mọi người phải thực tập liên tục trước sau như một. Họ gọi cách thực tập này là “kiên định trong mọi tư thế”. Duy trì, làm cho việc thực tập tinh tế hơn, đừng để nó trở thành một tai hoạ. Thực tập là một việc. Tai hoạ là một việc khác.[30] Hầu hết người ta thường tạo ra tai hoạ. Khi cảm thấy lười biếng, họ không bận tâm đến việc thực tập nữa, họ chỉ thực tập khi cảm thấy hứng khởi tràn đầy năng lượng. Tôi rất để ýkinh nghiệm điều này.

 

Tất cả bạn tự hỏi lại lòng mình có đúng vậy không? Thực tập khi bạn cảm thấy thích và không cảm thấy thích thì thôi không thực tập: như thế có phù hợp với giáo pháp không? Có đúng không? Có thuận theo giáo huấn của Đức Đạo Sư không? Chiều theo sở thích như thế làm cho việc thực tập trước sau bất nhất.

 

Cho dù cảm thấy thích hay không thích, bạn đều có ý thức thực tập như nhau. Đức Thế Tôn đã dạy như vậy. Hầu như mọi ngưòi chờ đợi tâm trạng tốt mới thực tập còn nếu không cảm thấy thích thì thôi không thực tập gì hết. Họ chỉ đạt đến chừng ấy. Đây gọi là “tai hoạ”, tức là không thực tập. Thực tập đúng đắn, dù vui hay đang phiền muộn, bạn đều thực tập; cho dù thuận duyên hay gặp khó khăn, bạn cũng thực tập; cho dù trời nóng hay lạnh, bạn đều thực tập. Luôn giữ vững ý chí như thế. Thực tập đúng đắn, dù khi đứng, đi, ngồi, hay nằm bạn đều phải chú tâm chánh niệm liên tục, thực tập một cách kiên định, huân tập chánh niệm luôn có mặt trong mọi tư thế.

 

Đầu tiên bạn thực tập chánh niệm ở tư thế đứng trong một khoảng thời gian nhất định, bạn chuyển sang chánh niệm trong tư thế đi; chánh niệm đi trong một khoảng thời gian nhất định, bạn chuyển sang tư thế ngồi … rồi chuyển qua tư thế nằm… Tôi đã từng cố gắng thực tập cách này nhưng không thành công với tôi. Nếu một thiền sinh tập chánh niệm trong đứng, đi, ngồi, nằm đều đặn quân bình, khoảng bao nhiêu ngày vị ấy duy trì cách thực tập đó? Đứng khoảng năm phút, chuyển sang ngồi trong năm phút, rồi nằm 5 phút….Tôi không thể kéo dài việc thực tập theo cách này. Thế nên tôi đành ngồi xuống quán xét, suy nghĩ lại phương cách thực tập này thêm. “Cách thực tập như vậy có ý nghĩa gì? Mọi người trên thế giới này không thể đều thực tập giống như thế này!”

 

Rồi tôi nhận ra … “À, cách thực tập này không đúng, không thể đúng bởi vì nó không thể thực tập được. Đi, đứng, ngồi, nằm… khiến người thực tập kiên định, vững chãi trong mọi lúc. Làm cho mọi tư thế vững chãi theo quy định, họ lý giải cách đó là theo sách vở, không thể được!”

 

Phương pháp này có thể thực tập như sau: Tâm… chỉ chuyên chú trên tâm. Có chánh niệm (sati), giác tỉnh (sampajañña) và trí tuệ, trí tuệ có mặt mọi nơi… Cách này bạn có thể thực tập được. Đây là phương pháp thực tậphiệu quả thật sự. Cách này có nghĩa là trong khi đứng, chúng tachánh niệm, trong khi đi, chúng tachánh niệm, trong khi ngồi, chúng tachánh niệm và trong khi nằm chúng ta cũng duy trì chánh niệm một cách liên tục, kiên định. Cách thực tập này thực hành được ngay. Chúng ta tỉnh giác ngay trong lúc đứng, đi, ngồi, nằm, trong mọi tư thế của thân.

 

Khi tâm được rèn luyện như thế chúng ta thầm niệm tiếng Buddho (Đức Phật), Buddho, Buddho … một cách liên tụcnhận biết rõ đang niệm. Nhận biết gì ở đây? Đó là mọi lúc đều biết rõ gì là đúng, gì là sai. Vâng, phương cách này có thể thực tập vậy. Cách này đưa đến thực tập đúng đắn thật sự. Đó là dù đứng, đi, ngồi hay nằm, luôn luôn có chánh niệm.

 

Bạn nên biết rõ những trạng huống, điều kiện, cái nào nên từ bỏ, cái nào nên huân dưỡng. Bạn biết rõ cảm thọ hạnh phúc, và cũng biết rõ cảm thọ không hạnh phúc. Khi bạn nhận thức được cảm thọ hạnh phúc hay không hạnh phúc đó, tâm bạn sẽ điều động, ổn định lại trạng thái mà không dính mắc cảm thọ hạnh phúckhông hạnh phúc đó. Hạnh phúccon đường thoáng đãng, kamasukhallikanuyogo. Không hạnh phúc là con đường nhỏ hẹp, khó chịu, attakilamathanuyogo.[31] Nếu nhận chân được hai cực đoan này, chúng ta quay trở lại. Khi biết tâm có xu hướng cảm thọ hạnh phúc hay không hạnh phúc, chúng ta đưa tâm trở lại không cho phép nó trượt theo vết cũ. Đạt được sự tỉnh giác này là chúng ta đã nhập vào Độc Đạo, vào Nhất Pháp. Chúng tatỉnh giác, không cho phép tâm đi theo xu hướng của nó.

 

Tuy nhiên việc thực tập cuả bạn không được như ý muốn phải không? Bạn luôn chiều theo khuynh hướng của thói quen. Chiều theo khuynh hướng của thói quen lúc nào cũng dễ phải không? Nhưng sự dễ dàng này mang đến đau khổ giống như người không chịu gò bó làm việc. Vị ấy làm trông thoải mái thong dong nhưng đến lúc ăn, vị ấy chẳng ăn được gì cả. Sự việc là như thế.

 

Vậy nên, nhiều vấn đề trong di huấn của Đức Thế Tôn luôn nghênh chiến với tôi song thật sự tôi không thể thắng được. Bây giờ tôi công nhận điều đó. Tôi thừa nhận nhiều quan điểm trong giáo huấn của Đức Thế Tôn quá trực chỉ theo nguyên tắc vì vậy tôi đã áp dụng những phương pháp này để thực tậpáp dụng chúng để rèn luyện cho chính tôi và mọi người.

 

Việc thực tập quan trọng nhất là patipada. Patipada là gì? Rất đơn giản, đó là những hành hoạt của chúng ta, đứng, đi, ngồi, nằm và nhiều động thái khác. Đây là patipada của thân thể. Còn patipada của tâm: mỗi ngày có bao nhiêu lần bạn cảm thấy yểu xìu? Bao nhiêu lần bạn cảm thấy cao hứng, phấn khích? Có thể nhận thấy cảm thọ thô nào không? Chúng ta phải biết rõ tự thân như thế nào. Nhận diện các cảm thọ rồi, chúng ta có thể dễ dàng để chúng trôi qua không? Bất cứ cảm thọ gì gì chúng ta không thể để chúng trôi qua dễ dàng, chúng ta quán sát chúng. Khi thấy rằng không thể bỏ qua những cảm thọ nổi trội, chúng ta giữ nó lại và quán sát nó bằng trí tuệ. Phân tích chúng. Quán sát chúng. Đây là thực tập. Ví dụ khi chúng ta khởi lòng ganh tị, hãy thực tập ngay và rồi khi bạn cảm thấy lười biếng, cũng vẫn cố gắng tiếp tục thực tập. Nếu bạn không thể tiếp tục thực tập trọn thời gian thì ít nhất cố gắng thực tập một nửa thời gian. Đừng để một ngày lãng phí trôi đi do lười biếng không thực tập. Thực tập không đều đặn như thế sẽ dẫn đến tai hoạ, một hành giả không nên tu theo cách như vậy.

 

Tôi nghe có người bảo rằng, “Ồ, năm nay là năm tôi thật sự gặp toàn chuyện không may”.

 

“Làm sao như thế được?”

 

“Tôi bị bệnh suốt cả năm. Tôi không thực tập được gì cả”.

 

Ồ! Nếu họ không thực tập khi cái chết đến gần vậy chừng nào họ mới thực tập? Nếu họ cảm thấy khoẻ khoắn, bạn nghĩ xem, liệu họ có chịu thực tập không? Không, họ chỉ gặp điều không may thôi. Nếu gặp khổ sở mà không chịu thực tập, họ càng thua lỗ. Tôi không biết đến lúc nào mọi người mới biết được họ đang tu tập! Họ có thể nhận biết rằng họ đang bệnh, đang đau, bị sốt gần chết… điều đó đúng, luôn quán sát thân bệnh rõ ràng, thực tập ngay nơi ấy. Khi mọi người cảm thấy hạnh phúc vui vẻ, cảm giác ấy loé lên trong đầu và họ dương dương tự phụ.

 

Chúng ta cần phải chăm chút cho việc tu tập của mình. Điều này có nghĩa là dù bạn đang vui vẻ hay bất an, bạn phải thực tập như nhau. Nếu cảm thấy khoẻ mạnh, bạn nên thực tập và nếu cảm thấy mệt, bạn cũng cố gắng thực tập. Nhiều người cho rằng “Năm nay, tôi không thể thực tập được, tôi bị bệnh suốt…”. Nếu những người này cảm thấy khoẻ, họ chỉ đi lòng vòng đó đây ca hát. Suy nghĩ này sai, không đúng. Đấy là lý do tại sao các hành giả trong quá khứ lúc nào cũng thôi thúc trong tâm duy trì sự tu tập liên tục. Nếu cảm thấy giải đãi mỏi mệt, hãy để thân cưu mang cái cảm giác ấy còn tâm phải tinh tấn thực tập.

 

Có một giai đoạn, sau khi liên tục thực tập khoảng năm năm, tôi cảm thấy rằng sống với người khác là một chướng ngại. Tôi bèn ngồi trong thất của mình và cố gắng định tâm nhưng tôi vẫn bị phiền toái bởi tiếng nói chuyện, tiếng động ồn ào của mọi người. Tôi chạy trốn để sống riêng cho chính mình. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không thể nào thực tập khi mọi người xung quanh gây phiền toái quá nhiều cho tôi. Tôi chán ngấy nên đi đến tu tại một tự viện nhỏ, ở xa trong khu rừng cạnh ngôi làng ít dân cư. Tôi sống ở đó một mình, không nói chuyện với ai hết, thật ra cũng không có ai để nói.

 

Tôi ở được 15 ngày, sau đó suy nghĩ lại khởi lên: “Nếu có một tập sự xuất gia (Pa-kow)[32] ở đây với tôi thì tốt đấy. Cậu ta có thể giúp tôi những việc nhỏ nhặt”. Khi tư tưởng này khởi lên, tôi nhận ra ngay.

 

“Này! Đúng là cái tật của bạn! Bạn đã chán ngấy bạn bè, những vị Tăng đồng tu, rồi bây giờ bạn lại mong có một tập sự nhỏ. Đây là gì vậy?”

 

“Không phải, ý tôi muốn nói là ‘Tôn muốn có một chú tập sự ngoan tốt’.”

 

“Đấy! Ở đâu có người tốt, bạn có thể tìm ra không? Bạn đi tìm người tốt ở đâu? Trong tất cả chùa chiền, không có ai tốt cả. Bạn là người tốt duy nhất đã bỏ đi đấy!”

 

…Bạn phải đi theo sự lựa chọn của bạn, làm theo cách bạn đã nghĩ ra đấy cho đến khi nào bạn thật sự nhận ra

 

“Này, đây là điều hết sức quan trọng. Người tốt ở đâu mà tìm chứ? Không có người tốt, bạn phải tìm cái tốt ở mọi nơi, ở mọi đối tượng, bạn phải nhìn lại chính bạn. Nếu tâm tánh bạn tốt, vậy thì bất cứ nơi nào bạn đến đều là nơi tốt cả. Dù người ta phê bình hay khen ngợi bạn, bạn vẫn là người tốt. Nếu bạn không tốt thì khi người khác chỉ trích, bạn nổi cáu và khi người tán dương, bạn lấy làm thoả thích”.

 

Ngay khi ấy tôi quán chiếu điều này và tìm ra được một sự thật từ ngày ấy cho đến bây giờ. Cái tốt đẹp nằm ở bên trong. Ngay khi nhận ra điều này, cảm giác muốn sống biệt lập biến mất. Thời gian sau này, bất cứ khi nào tôi khởi ý muốn, tôi để nó tự nhiên. Khi nó khởi, tôi tỉnh giác và luôn quán sát nó bằng tất cả sự tỉnh táo sáng suốt. Như vậy, tôi tạo cho mình một nền tảng tu tập vững chắc. Bất cứ nơi nào tôi sống, dù ai lên án tôi hay họ nói điều gì, tôi quán chiếu lại lập trường, vấn đề không phải ở chỗ người ta tốt hay xấu. Tốt hay xấu phải được xem xét từ trong chính chúng ta. Người khác thế nào là chuyện của họ.

 

Đừng có suy nghĩ, “Ồ, hôm nay nóng quá,” hay “hôm nay lạnh quá,” hay “hôm nay…”. Hôm nay như thế nào đó là chuyện của thời tiết. Thật sự bạn đổ lỗi cho thời tiết chính do từ sự làm biếng, trễ nải của chính mình. Chúng ta phải hiểu biết Pháp trong chính chúng ta, như thế chắc chắn chúng ta sẽ là chủ nhân ông của hòa bình an lạc.

 

Vì vậy, đối với tất cả các bạn đã và đang thực tập ở đây, mặc dù chỉ trong vài ngày, sẽ vẫn có nhiều tư tuởng khởi lên. Hàng loạt tư tưởng có thể xuất hiện mà bạn không tỉnh giác nhận diện ra chúng. Một số tư tưởng xác đáng, đúng đắn, một số tư tưởng sái quấy, … rất nhiều, rất nhiều. Thế nên tôi nói sự thực tập khó khăn là vậy.

 

Dù có một vài bạn trong số các bạn có thể kinh nghiệm được trạng thái hỷ lạc khi tọa thiền cũng đừng vội mừng cho mình. Cũng thế, nếu có sự nhiễu nhương lộn xộn trong tâm, cũng đừng vội trách giận mình. Nếu tư tưởng dường như tích cực, đừng vì vậyhoan hỷ và nếu chúng không tích cực cũng đừng chống đối chúng. Chỉ quán sát tất cả, quán sát những gì đang khởi lên trong tâm bạn. Chỉ quán sát, không can thiệp vào. Nếu tư tưởng tốt đẹp khởi lên, ta không giữ chặt chúng; nếu tư tưởng xấu quấy khởi lên, ta cũng đừng cố chấp chúng. Tốt và xấu có thể hai bên mâu thuẩn nhau, vì vậy đừng nên nghiêng về giữ chặt bên nào cả.

 

Việc thực tập đơn giản chỉ là ngồi và quán sát tất cả. Trạng thái thoải mái hay khó chịu đến và đi theo bản chất tự nhiên của chúng. Đừng tán thán hay chê trách chúng, biết rõ thời điểm đến đi của mọi vọng tưởng này. Khi đúng thời tán thán hãy tán thán nhưng chỉ một chút đừng quá đà. Giống như dạy cho một đứa bé học, đôi khi bạn có thể phát mông nó một cái. Trong việc thực tập của chúng ta cũng thế, có lúc cũng phạt chính mình nhưng đừng lúc nào cũng quở phạt. Nếu bạn thường quở phạt mình, thỉnh thoảng lại tự tặng cho mình khoảnh khắc thoải mái, nhẹ nhàng. Đó không phải là phương pháp thực tập đúng đắn. Chúng ta thực tập theo con đường Trung đạo. Con đường Trung đạo là gì? Con đường Trung đạo rất khó đi, bạn không thể tuỳ thuộc theo sở thích trạng huống của mình.

 

Đừng suy nghĩ rằng chỉ ngồi nhắm mắt là thực tập. Nếu suy nghĩ như vậy vọng tưởng của bạn sẽ liên tục chuyển dời! Thực tập kiên định là có một nhận thức thực tập trong tất cả oai nghi đứng, đi, ngồi và nằm. Khi đang ngồi thiền khởi thân đứng dậy, quán sát rõ rằng bạn đang thay đổi tư thế thực tập. Nếu tỉnh thức quán sát luôn rõ như thế, bạn sẽ có sự an lạc. Dù ở nơi nào bạn cũng luôn giữ vững nhận thức thực tập như vậy, bạn sẽ có một sự tỉnh thức kiên định vững chãi nơi chính mình.

 

Có một số vị sau khi xong thời thiền toạ buổi tối, lại nuông chiều theo tập tánh cũ, lãng phí cả ngày để tâm rong ruổi theo ý thích, họ cho rằng lúc thiền toạ buổi tối, họ sẽ lọc tẩy sạch sẽ lại hết những tư tưởng linh tinh cả ngày. Thế là họ không có chút thanh tịnh nào bởi vì tâm họ lạnh nhạt từ sáng đến tối. Nếu thực tập như thế, tâm của bạn dần dần xa rời hẳn việc thực tập. Khi tôi hỏi một vài đệ tử, “Việc thực tập thiền của con tiến triển như thế nào?” Họ trả lời, “Thưa Thầy, bây giờ tâm con đang chạy theo vọng tưởng mất rồi”. Bạn thấy không? Họ có thể giữ tâm một hoặc hai tháng nhưng một hay hai năm sau, họ không còn thực tập nữa.

 

Tại sao lại như vậy? Chính vì họ không nắm được điểm then chốt của việc thực tập. Khi họ hoàn tất thời thiền toạ họ trở về với phương pháp định của họ một cách buông thả. Họ cũng ngồi thiền nhưng thời gian ngắn dần, ngắn dần, đến một lúc họ vừa ngồi xuống đã muốn cho xong thời thực tập. Cuối cùng, họ không ngồi thiền được nữa. Cũng giống như việc đảnh lễ Phật. Lúc đầu họ tinh tấn đảnh lễ mỗi tối trước khi đi ngủ, nhưng sau đó tâm họ bắt đầu lười biếng. Thế rồi, họ không đảnh lễ Phật gì nữa cả, họ chỉ gật đầu, rồi sau cùng không đảnh lễ hay gật đầu luôn. Họ hoàn toàn liệng sự thực tập qua một bên.

 

Do vậy, bạn phải hiểu rõ tầm quan trọng của chánh niệm, thực tập thường xuyên, kiên định. Thực tập đúng đắn chính là thực tập kiên định. Dù trong oai nghi nào, đứng, đi, ngồi hay nằm, việc thực tập phải luôn liên tục. Điều này có nghĩa là thực tập thiền định được thiết lập vững chãi trong tâm không phải trong thân. Nếu tâm chúng ta luôn tinh tấn, sốt sắng mãnh liệt, thì chánh niệm tỉnh giác luôn có mặt. Tâm hết sức quan trọng, là chủ nhân ông cố vấn cho mọi hành động của chúng ta.

 

Một khi hiểu đúng đắn, việc thực tập sẽ đúng đắn. Khi thực tập đúng đắn, chúng ta không còn lạc lối nữa. Dù là chúng ta chỉ thực tập trong thời gian ngắn, việc thực tập ấy vẫn luôn đúng đắn. Ví như khi bạn thực tập xong thời thiền toạ, hãy nhắc tâm mình rằng, thực ra thời thực tập thiền vẫn chưa kết thúc, đây chỉ là thay đổi tư thế thực tập mà thôi. Tâm của bạn vẫn tĩnh lặng. Dù lúc đứng, đi, ngồi hay nằm, chánh niệm vẫn hiện hữu nơi bạn. Nếu bạn đạt được sự tỉnh giác này, bạn có thể duy trì việc thực tập trong nội tâm của mình. Buổi tối khi bạn ngồi trở lại, việc thực tập tiến triển tốt đẹp không hề gián đoạn. Sự tinh tấn của bạn không gián đoạn, giúp cho tâm đạt được sự thanh tịnh, an lạc.

 

Đây gọi là thực tập kiên định. Dù chúng ta đang nói chuyện hay đang làm việc gì khác, chúng ta cũng nên cố gắng giữ cho việc thực tập liên tục. Nếu tâm của bạn có mặt chánh niệm tỉnh giác liên tục, việc tu tập của bạn sẽ tiến bộ tự nhiên, chúng kết hợp với nhau nhịp nhàng như thế. Tâm có sự an lạc, bởi nó biết phân biệt đúng sai rõ ràng. Tâm nhận diện rõ những gì đang diễn ra bên trong chúng ta và nhận chân sự an lạc.

 

Nếu chúng ta tu tập giới (sīla), hay định (samādhi), trước tiên chúng ta phải có tuệ (paññā). Nhiều người cho rằng họ tu tập giới một năm, năm tiếp theo tu định, và năm tiếp theo nữa sẽ tu tuệ. Họ nghĩ ba pháp này là ba việc riêng biệt. Họ nghĩ năm này họ sẽ tu tập nhưng nếu tâm không định tĩnh, làm thế nào họ có thể tu tập được? Nếu không có sự hiểu biết thấu đáo (paññā), làm sao họ có thể tu tập? Không có định và tuệ, giới sẽ không được thực tập đến nơi đến chốn.

 

Thực sự, ba chi pháp này luôn đồng hành với nhau. Khi chúng ta có giới, tức có định, khi chúng ta có định tức có tuệ. Chúng là một thể, giống như một quả xoài vậy. Dù còn nhỏ, hay lớn, nó vẫn là trái xoài. Khi nó chín, nó cũng vẫn là trái xoài. Nếu nghĩ theo từ ngữ đơn giản, chúng ta có thể nhận chân ra giá trị này dễ dàng hơn nhiều. Chúng ta không học nhiều thứ, chỉ học biết những điều này, biết việc thực tập của chính mình.

 

Khi bước vào thực tập thiền định, nhiều người không đạt được những gì họ mong cầu, nên họ từ bỏ thực tập và nói rằng họ chưa đủ công đức để thực tập thiền định. Họ có thể làm những chuyện không hay, họ có tài làm những chuyện đó, nhưng họ không có tài để làm những chuyện hay tốt. Họ quăng việc thực tập vào một góc và nói họ không có đủ khả năng làm việc này. Đây là điều thường gặp ở nhiều người, họ chiều theo phiền não trong họ.

 

Bây giờ bạn có cơ hội này để thực tập cho tốt, hãy nhớ rằng dù bạn gặp phải khó khăn hay suông sẻ trong việc tu tập phát triển samādhi (định) đều hoàn toàn tuỳ thuộc vào bạn, không phải do pháp môn tu samādhi (định). Nếu gặp phải khó khăn, đó là bởi bạn thực tập sai. Trong việc thực tập, chúng ta phải có “Chánh kiến (sammādiṭṭhi)”. Nếu quan điểm của chúng ta đúng, mọi thứ khác đều đúng cả”: Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định – là Tám con đường chân chánh. Khi có Chánh kiến, sẽ kéo theo tất cả chi phần khác có mặt.

 

Bất cứ vọng tưởng nào khởi lên, đừng để tâm lạc theo dấu vết chúng. Hãy quán sát nội tâm chính mình và bạn sẽ nhận diện rõ ràng. Phương pháp thực tập tốt nhất là nhận diện ngay nó, không cần thiết phải đọc nhiều sách vở. Gom hết sách vở cất đi. Chỉ đọc ngay tâm mình. Bạn đã tự chôn mình vào đống sách vở từ lúc đặt chân vào trường học. Tôi nghĩ bây giờ bạn có cơ hội này và có thời gian, hãy cất hết sách vở lên kệ sách và đóng cửa phòng lại. Chỉ đọc tâm của chính bạn.

 

Bất cứ khi nào điều gì đó khởi lên trong tâm, dù bạn thích hay không thích, dù nó có vẻ đúng hay sai, liền cắt ngang nó ngay với suy nghĩ rằng “Điều này không chắc chắn”. Bất cứ tư tưởng nào khởi lên liền cắt ngang ngay, “không chắc, không thật”. Với lưỡi cưa này bạn cắt đứt mọi vọng tưởng. Tất cả chúng “không thật”.

 

Suốt tháng tới, bạn sẽ ở lại tu viện trong rừng này, bạn sẽ có tiến bộ rất đáng kể. Bạn sẽ nhận chân  ra sự thật. “Sự không chắc chắn” này là một điều vô cùng quan trọng. Nó sẽ giúp trí tuệ bạn nhạy bén, tinh tế hơn. Càng quán sát, bạn càng nhận chân “sự không thật” của vạn pháp. Sau khi bạn cắt đứt những thứ “không chắc thật”, nó cũng có thể bất ngờ vòng trở lại. Vâng, đúng là “không chắc chắn”. Bất cứ điều gì bất ngờ khởi lên, chúng ta hãy dán cho nó một cái nhãn “không chắc chắn” lên đó…. Bạn dán tín hiệu “không chắc chắn” lên rồi… và trong một chốc, nó vòng trở lại, nó trồi lên lại… “À, không chắc chắn”. Đào xới ngay đây! Không chắc chắn. Bạn xem điều này giống như một ông lão luôn phỉnh lừa bạn hết tháng này qua tháng nọ, hết năm này qua năm nọ từ lúc bạn vừa chào đời. Chỉ có mỗi người này đã phỉnh lừa bạn suốt thời gian dài như thế. Quán chiếu điều này và nhận ra lẽ thường của vạn pháp.

 

Khi việc thực tập của bạn đến giai đoạn này, bạn sẽ không còn tham chấp vào các cảm thọ bởi vì chúng không có thật, luôn thay đổi. Bạn đã từng để ý đến chúng chưa? Có thể bạn thấy một chiếc đồng hồ và nghĩ, “Ồ, chiếc đồng hồ này thật đẹp”. Mua nó và hàng ngày nhìn nó, nhưng không bao lâu bạn cảm thấy chán, không thích nó nữa. “Cây bút này thật sự xinh đẹp”, bạn mua cây viết ấy và không bao lâu, chỉ vài tháng bạn lại chán nó. Cảm giác này cứ tiếp diễn như thế. Đâu là sự ổn định bền vững?

 

Nếu nhận chân mọi thứ rằng tự tính chúng không chắc thật, thế thì giá trị của chúng sẽ nhạt nhoà dần đi. Mọi thứ không còn quá quan trọng nữa. Tại sao chúng ta nắm giữ những thứ không có chút giá trị gì hết? Chúng ta giữ chúng chỉ như giữ một miếng giẻ rách để lau chân mà thôi. Chúng ta thấy tất cả cảm thọ như nhau về mặt giá trị bởi vì chúng có bản chất giống nhau.

 

Khi chúng ta nhận biết rõ mọi cảm thọ, chúng ta hiểu biết thế giới này rõ ràng. Thế giới là chuỗi cảm thọ và chuỗi cảm thọthế giới. Nếu không bị cảm thọ lừa phỉnh, chúng ta không bị thế giới lừa phỉnh. Nếu không bị thế giới gạt phỉnh, chúng ta cũng không bị cảm thọ gạt phỉnh.

 

Tâm nhận ra được điều này sẽ làm cho nền tảng trí tuệ kiên định vững chắc. Tâm như thế sẽ không còn làm phát sinh vấn đề gì nữa cả. Mọi vấn đề đều có thể giải quyết ổn thoả. Khi không còn vấn đề sẽ không còn nghi hoặc, an lạc tràn ngập trong tâm. Đây gọi là “Thực tập”. Nếu chúng ta thật sự thực tập, kết quả tất nhiên sẽ như thế.

 

____________________

 

 

[27] Một trong những chi nhánh từ tu viện chính Wat Ba Pong của Ngài Thiền sư Ajahn Chah.

 

[28] Khái niệm (sammutti ) chỉ cho thực tại tạm thời hay mang tính giả thiết, trong khi đó tính siêu việt (vimutti) chỉ cho sự giải thoát khỏi vòng lẩn quẩn của tham chấp và vô minh.

 

[29] Trong đạo Phật, Ma vương (Māra) là hiện thân của sự xấu, ác, kẻ quyến rũ, xúi giục làm ác. Ma vương luôn chống đối lại với các thế lực tốt lành, thánh thiện, đạo đức.

 

[30] Ở đây sử dụng lối chơi chữ trong ngôn ngữ Thái “phadtibut”(có nghĩa là thực tập) và “wibut” (có nghĩa là tai họa), chi tiết này không có trong bản tiếng Anh.

 

[31] Có hai cực đoanĐức Phật khẳng định cả hai đều sai trong bài pháp đầu tiên của Ngài. Hai cực đoan ấy là “Mê đắm khoái lạc” và “Tự khổ hạnh ép xác”.

 

[32] “Pa-kow”: Người tập sự xuất gia giữ tám giới thường sống tu chung với các Tỳ-kheo. Những vị ấy ngoài việc thực tập thiền định còn làm những việc nhỏ nhặt phụ giúp cho các Tỳ-kheo vì những việc ấy theo Luật định Tỳ-kheo không được tự làm.

Right Practice, Steady Practice [1]

(Excerpt from Food for the Heart)

 

Wat Wana Potiyahn [2] here is certainly very peaceful, but this is meaningless if our minds are not calm. All places are peaceful. That some may seem distracting is because of our minds. However, a quiet place can help to become calm, by giving one the opportunity to train and thus harmonize with its calm.

 

You should all bear in mind that this practice is difficult. To train other things is not so difficult, it's easy, but the human mind is hard to train. The Lord Buddha trained his mind. The mind is the important thing. Everything within this body-mind system comes together at the mind. The eyes, ears, nose, tongue and body all receive sensations and send them into the mind, which is the supervisor of all the other sense organs. Therefore it is important to train the mind. If the mind is well trained all problems come to an end. If there are still problems it's because the mind still doubts, it doesn't know in accordance with the truth. That is why there are problems.

 

So recognize that all of you have come fully prepared for practicing Dhamma. Whether standing, walking, sitting or reclining, the tools you need with which to practice are well-provided, wherever you are. They are there, just like the Dhamma. The Dhamma is something which abounds everywhere. Right here, on land or in water... wherever... the Dhamma is always there. The Dhamma is perfect and complete, but it's our practice that's not yet complete.

 

The Lord, Fully Enlightened Buddha taught a means by which all of us may practice and come to know this Dhamma. It isn't a big thing, only a small thing, but it's right. For example, look at hair. If we know even one strand of hair, then we know every strand, both our own and also that of others. We know that they are all simply ''hair.'' By knowing one strand of hair we know it all.

 

Or consider people. If we see the true nature of conditions within ourselves then we know all the other people in the world also, because all people are the same. Dhamma is like this. It's a small thing and yet it's big. That is, to see the truth of one condition is to see the truth of them all. When we know the truth as it is all problems come to an end.

 

Nevertheless, the training is difficult. Why is it difficult? It's difficult because of wanting, tanhā. If you don't ''want'' then you don't practice. But if you practice out of desire you won't see the Dhamma. Think about it, all of you. If you don't want to practice you can't practice. You must first want to practice in order to actually do the practice. Whether stepping forward or stepping back you meet desire. This is why the cultivators of the past have said that this practice is something that's extremely difficult to do.

 

You don't see Dhamma because of desire. Sometimes desire is very strong, you want to see the Dhamma immediately, but the Dhamma is not your mind - your mind is not yet Dhamma. The Dhamma is one thing and the mind is another. It's not that whatever you like is Dhamma and whatever you don't like isn't. That's not the way it goes.

 

Actually this mind of ours is simply a condition of nature, like a tree in the forest. If you want a plank or a beam it must come from the tree, but the tree is still only a tree. It's not yet a beam or a plank. Before it can really be of use to us we must take that tree and saw it into beams or planks. It's the same tree but it becomes transformed into something else. Intrinsically it's just a tree, a condition of nature. But in its raw state it isn't yet of much use to those who need timber. Our mind is like this. It is a condition of nature. As such it perceives thoughts, it discriminates into beautiful and ugly and so on.

 

This mind of ours must be further trained. We can't just let it be. It's a condition of nature... train it to realize that it's a condition of nature. Improve on nature so that it's appropriate to our needs, which is Dhamma. Dhamma is something which must be practiced and brought within.

 

If you don't practice you won't know. Frankly speaking, you won't know the Dhamma by just reading it or studying it. Or if you do know it your knowledge is still defective. For example, this spittoon here. Everybody knows it's a spittoon but they don't fully know the spittoon. Why don't they fully know it? If I called this spittoon a saucepan, what would you say? Suppose that every time I asked for it I said, ''Please bring that saucepan over here,'' that would confuse you. Why so? Because you don't fully know the spittoon. If you did there would be no problem. You would simply pick up that object and hand it to me, because actually there isn't any spittoon. Do you understand? It's a spittoon due to convention. This convention is accepted all over the country, so it's spittoon. But there isn't any real ''spittoon.'' If somebody wants to call it a saucepan it can be a saucepan. It can be whatever you call it. This is called ''concept.'' If we fully know the spittoon, even if somebody calls it a saucepan there's no problem. Whatever others may call it we are unperturbed because we are not blind to its true nature. This is one who knows Dhamma.

 

Now let's come back to ourselves. Suppose somebody said, ''You're crazy!'' or, ''You're stupid,'' for example. Even though it may not be true, you wouldn't feel so good. Everything becomes difficult because of our ambitions to have and to achieve. Because of these desires to get and to be, because we don't know according to the truth, we have no contentment. If we know the Dhamma, are enlightened to the Dhamma, greed, aversion and delusion will disappear. When we understand the way things are there is nothing for them to rest on.

 

Why is the practice so difficult and arduous? Because of desires. As soon as we sit down to meditate we want to become peaceful. If we didn't want to find peace we wouldn't sit, we wouldn't practice. As soon as we sit down we want peace to be right there, but wanting the mind to be calm makes for confusion, and we feel restless. This is how it goes. So the Buddha says, ''Don't speak out of desire, don't sit out of desire, don't walk out of desire.... Whatever you do, don't do it with desire.'' Desire means wanting. If you don't want to do something you won't do it. If our practice reaches this point we can get quite discouraged. How can we practice? As soon as we sit down there is desire in the mind.

 

It's because of this that the body and mind are difficult to observe. If they are not the self nor belonging to self then who do they belong to? It's difficult to resolve these things, we must rely on wisdom. The Buddha says we must practice with ''letting go,'' isn't it? If we let go then we just don't practice, right?... Because we've let go.

 

Suppose we went to buy some coconuts in the market, and while we were carrying them back someone asked:

 

''What did you buy those coconuts for?''

 

''I bought them to eat.''

 

''Are you going to eat the shells as well?''

 

''No.''

 

''I don't believe you. If you're not going to eat the shells then why did you buy them also?''

 

Well what do you say? How are you going to answer their question? We practice with desire. If we didn't have desire we wouldn't practice. Practicing with desire is tanhā. Contemplating in this way can give rise to wisdom, you know. For example, those coconuts: Are you going to eat the shells as well? Of course not. Then why do you take them? Because the time hasn't yet come for you to throw them away. They're useful for wrapping up the coconut in. If, after eating the coconut, you throw the shells away, there is no problem.

 

Our practice is like this. The Buddha said, ''Don't act on desire, don't speak from desire, don't eat with desire.'' Standing, walking, sitting or reclining... whatever... don't do it with desire. This means to do it with detachment. It's just like buying the coconuts from the market. We're not going to eat the shells but it's not yet time to throw them away. We keep them first. This is how the practice is. Concept and transcendence [3] are co-existent, just like a coconut. The flesh, the husk and the shell are all together. When we buy it we buy the whole lot. If somebody wants to accuse us of eating coconut shells that's their business, we know what we're doing.

 

Wisdom is something each of us finds for oneself. To see it we must go neither fast nor slow. What should we do? Go to where there is neither fast nor slow. Going fast or going slow are not the way.

 

But we're all impatient, we're in a hurry. As soon as we begin we want to rush to the end, we don't want to be left behind. We want to succeed. When it comes to fixing their minds for meditation some people go too far.... They light the incense, prostrate and make a vow, ''As long as this incense is not yet completely burnt I will not rise from my sitting, even if I collapse or die, no matter what... I'll die sitting.'' Having made their vow they start their sitting. As soon as they start to sit Māra's [4] hordes come rushing at them from all sides. They've only sat for an instant and already they think the incense must be finished. They open their eyes for a peek... ''Oh, there's still ages left!''

 

They grit their teeth and sit some more, feeling hot, flustered, agitated and confused... Reaching the breaking point they think, ''It must be finished by now''.... Have another peek... ''Oh, no! It's not even half-way yet!''

 

Two or three times and it's still not finished, so they just give up, pack it in and sit there hating themselves. ''I'm so stupid, I'm so hopeless!'' They sit and hate themselves, feeling like a hopeless case. This just gives rise to frustration and hindrances. This is called the hindrance of ill-will. They can't blame others so they blame themselves. And why is this? It's all because of wanting.

 

Actually it isn't necessary to go through all that. To concentrate means to concentrate with detachment, not to concentrate yourself into knots. But maybe we read the scriptures, about the life of the Buddha, how he sat under the Bodhi tree and determined to himself,

 

''As long as I have still not attained Supreme Enlightenment I will not rise from this place, even if my blood dries up.''

 

Reading this in the books you may think of trying it yourself. You'll do it like the Buddha. But you haven't considered that your car is only a small one. The Buddha's car was a really big one, he could take it all in one go. With only your tiny, little car, how can you possibly take it all at once? It's a different story altogether.

 

Why do we think like that? Because we're too extreme. Sometimes we go too low, sometimes we go too high. The point of balance is so hard to find.

 

Now I'm only speaking from experience. In the past my practice was like this. Practicing in order to get beyond wanting... if we don't want, can we practice? I was stuck here. But to practice with wanting is suffering. I didn't know what to do, I was baffled. Then I realized that the practice which is steady is the important thing. One must practice consistently. They call this the practice that is ''consistent in all postures.'' Keep refining the practice, don't let it become a disaster. Practice is one thing, disaster is another [5]. Most people usually create disaster. When they feel lazy they don't bother to practice, they only practice when they feel energetic. This is how I tended to be.

 

All of you ask yourselves now, is this right? To practice when you feel like it, not when you don't: is that in accordance with the Dhamma? Is it straight? Is it in line with the teaching? This is what makes practice inconsistent.

 

Whether you feel like it or not you should practice just the same: this is how the Buddha taught. Most people wait till they're in the mood before practicing, when they don't feel like it they don't bother. This is as far as they go. This is called ''disaster,'' it's not practice. In the true practice, whether you are happy or depressed you practice; whether it's easy or difficult you practice; whether it's hot or cold you practice. It's straight like this. In the real practice, whether standing, walking, sitting or reclining you must have the intention to continue the practice steadily, making your sati consistent in all postures.

 

At first thought it seems as if you should stand for as long as you walk, walk for as long as you sit, sit for as long as you lie down... I've tried it but I couldn't do it. If a meditator were to make his standing, walking, sitting and lying down all equal, how many days could he keep it up for? Stand for five minutes, sit for five minutes, lie down for five minutes... I couldn't do it for very long. So I sat down and thought about it some more. ''What does it all mean? People in this world can't practice like this!''

 

Then I realized... ''Oh, that's not right, it can't be right because it's impossible to do. Standing, walking, sitting, reclining... make them all consistent. To make the postures consistent the way they explain it in the books is impossible.''

 

But it is possible to do this: the mind... just consider the mind. To have sati, recollection, sampajañña, self-awareness, and paññā, all-round wisdom... this you can do. This is something that's really worth practicing. This means that while standing we have sati, while walking we have sati, while sitting we have sati, and while reclining we have sati - consistently. This is possible. We put awareness into our standing, walking, sitting, lying down - into all postures.

 

When the mind has been trained like this it will constantly recollect Buddho, Buddho, Buddho... which is knowing. Knowing what? Knowing what is right and what is wrong at all times. Yes, this is possible. This is getting down to the real practice. That is, whether standing, walking, sitting or lying down there is continuous sati.

 

Then you should understand those conditions which should be given up and those which should be cultivated. You know happiness, you know unhappiness. When you know happiness and unhappiness your mind will settle at the point which is free of happiness and unhappiness. Happiness is the loose path, kāmasukallikānuyogo. Unhappiness is the tight path, attakilamathānuyogo [6]. If we know these two extremes, we pull it back. We know when the mind is inclining towards happiness or unhappiness and we pull it back, we don't allow it to lean over. We have this sort of awareness, we adhere to the One Path, the single Dhamma. We adhere to the awareness, not allowing the mind to follow its inclinations.

 

But in your practice it doesn't tend to be like that, does it? You follow your inclinations. If you follow your inclinations it's easy, isn't it? But this is the ease which causes suffering, like someone who can't be bothered working. He takes it easy, but when the time comes to eat he hasn't got anything. This is how it goes.

 

So I've contended with many aspects of the Buddha's teaching in the past, but I couldn't really beat him. Nowadays I accept it. I accept that the many teachings of the Buddha are straight down the line, so I've taken those teachings and used them to train both myself and others.

 

The practice which is important is patipadā. What is patipadā? It is simply all our various activities, standing, walking, sitting, reclining and everything else. This is the patipadā of the body. Now the patipadā of the mind: how many times in the course of today have you felt low? How many times have you felt high? Have there been any noticeable feelings? We must know ourselves like this. Having seen those feelings can we let go? Whatever we can't yet let go of we must work with. When we see that we can't yet let go of some particular feeling we must take it and examine it with wisdom. Reason it out. Work with it. This is practice. For example, when you are feeling zealous, practice, and then when you feel lazy, try to continue the practice. If you can't continue at ''full speed'' then at least do half as much. Don't just waste the day away by being lazy and not practicing. Doing that will lead to disaster, it's not the way of a cultivator.

 

Now I've heard some people say, ''Oh, this year I was really in a bad way.''

 

''How come?''

 

''I was sick all year. I couldn't practice at all.''

 

Oh! If they don't practice when death is near when will they ever practice? If they're feeling well do you think they'll practice? No, they only get lost in happiness. If they're suffering they still don't practice, they get lost in that. I don't know when people think they're going to practice! They can only see that they're sick, in pain, almost dead from fever... that's right, bring it on heavy, that's where the practice is. When people are feeling happy it just goes to their heads and they get vain and conceited.

 

We must cultivate our practice. What this means is that whether you are happy or unhappy you must practice just the same. If you are feeling well you should practice, and if you are feeling sick you should also practice. Those who think, ''This year I couldn't practice at all, I was sick the whole time''... if these people are feeling well, they just walk around singing songs. This is wrong thinking, not right thinking. This is why the cultivators of the past have all maintained the steady training of the heart. If things are to go wrong, just let them be with the body, not in mind.

 

There was a time in my practice, after I had been practicing about five years, when I felt that living with others was a hindrance. I would sit in my kuti and try to meditate and people would keep coming by for a chat and disturbing me. I ran off to live by myself. I thought I couldn't practice with those people bothering me. I was fed up, so I went to live in a small, deserted monastery in the forest, near a small village. I stayed there alone, speaking to no-one - because there was nobody else to speak to.

 

After I'd been there about fifteen days the thought arose, ''Hmm. It would be good to have a novice or pa-kow [7] here with me. He could help me out with some small jobs.'' I knew it would come up, and sure enough, there it was!

 

''Hey! You're a real character! You say you're fed up with your friends, fed up with your fellow monks and novices, and now you want a novice. What's this?''

 

''No,'' it says, ''I want a good novice.''

 

''There! Where are all the good people, can you find any? Where are you going to find a good person? In the whole monastery there were only no-good people. You must have been the only good person, to have run away like this!''

 

...You have to follow it up like this, follow up the tracks of your thoughts until you see...

 

''Hmm. This is the important one. Where is there a good person to be found? There aren't any good people, you must find the good person within yourself. If you are good in yourself then wherever you go will be good. Whether others criticize or praise you, you are still good. If you aren't good, then when others criticize you, you get angry, and when they praise you, you get pleased.

 

At that time I reflected on this and have found it to be true from that day up until the present. Goodness must be found within. As soon as I saw this, that feeling of wanting to run away disappeared. In later times, whenever I had that desire arise I let it go. Whenever it arose I was aware of it and kept my awareness on that. Thus I had a solid foundation. Wherever I lived, whether people condemned me or whatever they would say, I would reflect that the point is not whether they were good or bad. Good or evil must be seen within ourselves. However other people are, that's their concern.

 

Don't go thinking, ''Oh, today is too hot,'' or, ''Today is too cold,'' or, ''Today is....'' Whatever the day is like that's just the way it is. Really you are simply blaming the weather for your own laziness. We must see the Dhamma within ourselves, then there is a surer kind of peace.

 

So for all of you who have come to practice here, even though it's only for a few days, still many things will arise. Many things may be arising which you're not even aware of. There is some right thinking, some wrong thinking... many, many things. So I say this practice is difficult.

 

Even though some of you may experience some peace when you sit in meditation, don't be in a hurry to congratulate yourselves. Likewise, if there is some confusion, don't blame yourselves. If things seem to be good, don't delight in them, and if they're not good don't be averse to them. Just look at it all, look at what you have. Just look, don't bother judging. If it's good don't hold fast to it; if it's bad, don't cling to it. Good and bad can both bite, so don't hold fast to them.

 

The practice is simply to sit, sit and watch it all. Good moods and bad moods come and go as is their nature. Don't only praise your mind or only condemn it, know the right time for these things. When it's time for congratulations then congratulate it, but just a little, don't overdo it. Just like teaching a child, sometimes you may have to spank it a little. In our practice sometimes we may have to punish ourselves, but don't punish yourself all the time. If you punish yourself all the time in a while you'll just give up the practice. But then you can't just give yourself a good time and take it easy either. That's not the way to practice. We practice according to the Middle Way. What is the Middle Way? This Middle Way is difficult to follow, you can't rely on your moods and desires.

 

Don't think that only sitting with the eyes closed is practice. If you do think this way then quickly change your thinking! Steady practice is having the attitude of practice while standing, walking, sitting and lying down. When coming out of sitting meditation, reflect that you're simply changing postures. If you reflect in this way you will have peace. Wherever you are you will have this attitude of practice with you constantly, you will have a steady awareness within yourself.

 

Those of you who, having finished their evening sitting, simply indulge in their moods, spending the whole day letting the mind wander where it wants, will find that the next evening when sitting meditation all they get is the ''backwash'' from the day's aimless thinking. There is no foundation of calm because they have let it go cold all day. If you practice like this your mind gets gradually further and further from the practice. When I ask some of my disciples, ''How is your meditation going?'' They say, ''Oh, it's all gone now.'' You see? They can keep it up for a month or two but in a year or two it's all finished.

 

Why is this? It's because they don't take this essential point into their practice. When they've finished sitting they let go of their samādhi. They start to sit for shorter and shorter periods, till they reach the point where as soon as they start to sit they want to finish. Eventually they don't even sit. It's the same with bowing to the Buddha image. At first they make the effort to prostrate every night before going to sleep, but after a while their minds begin to stray. Soon they don't bother to prostrate at all, they just nod, till eventually it's all gone. They throw out the practice completely.

 

Therefore, understand the importance of sati, practice constantly. Right practice is steady practice. Whether standing, walking, sitting or reclining the practice must continue. This means that practice, meditation, is done in the mind, not in the body. If our mind has zeal, is conscientious and ardent, then there will be awareness. The mind is the important thing. The mind is that which supervises everything we do.

 

When we understand properly then we practice properly. When we practice properly we don't go astray. Even if we only do a little that is still all right. For example, when you finish sitting in meditation, remind yourselves that you are not actually finishing meditation, you are simply changing postures. Your mind is still composed. Whether standing, walking, sitting or reclining you have sati with you. If you have this kind of awareness you can maintain your internal practice. In the evening when you sit again the practice continues uninterrupted. Your effort is unbroken, allowing the mind to attain calm.

 

This is called steady practice. Whether we are talking or doing other things we should try to make the practice continuous. If our mind has recollection and self-awareness continuously, our practice will naturally develop, it will gradually come together. The mind will find peace, because it will know what is right and what is wrong. It will see what is happening within us and realize peace.

 

If we are to develop sīla (moral restraint) or samādhi (firmness of mind) we must first have paññā (wisdom). Some people think that they'll develop moral restraint one year, samādhi the next year and the year after that they'll develop wisdom. They think these three things are separate. They think that this year they will develop, but if the mind is not firm (samādhi), how can they do it? If there is no understanding (paññā), how can they do it? Without samādhi or paññā, sīla will be sloppy.

 

In fact these three come together at the same point. When we have sīla we have samādhi, when we have samādhi we have paññā. They are all one, like a mango. Whether it's small or fully grown, it's still a mango. When it's ripe it's still the same mango. If we think in simple terms like this we can see it more easily. We don't have to learn a lot of things, just to know these things, to know our practice.

 

When it comes to meditation some people don't get what they want, so they just give up, saying they don't yet have the merit to practice meditation. They can do bad things, they have that sort of talent, but they don't have the talent to do good. They throw it in, saying they don't have a good enough foundation. This is the way people are, they side with their defilements.

 

Now that you have this chance to practice, please understand that whether you find it difficult or easy to develop samādhi is entirely up to you, not the samādhi. If it is difficult, it is because you are practicing wrongly. In our practice we must have ''right view'' (sammā-ditthi). If our view is right then everything else is right: right view, right intention, right speech, right action, right livelihood, right effort, right recollection, right concentration - the Eightfold Path. When there is right view all the other factors will follow on.

 

Whatever happens, don't let your mind stray off the track. Look within yourself and you will see clearly. For the best practice, as I see it, it isn't necessary to read many books. Take all the books and lock them away. Just read your own mind. You have all been burying yourselves in books from the time you entered school. I think that now you have this opportunity and have the time, take the books, put them in a cupboard and lock the door. Just read your mind.

 

Whenever something arises within the mind, whether you like it or not, whether it seems right or wrong, just cut it off with, ''this is not a sure thing.'' Whatever arises just cut it down, ''not sure, not sure.'' With just this single axe you can cut it all down. It's all ''not sure.''

 

For the duration of this next month that you will be staying in this forest monastery, you should make a lot of headway. You will see the truth. This ''not sure'' is really an important one. This one develops wisdom. The more you look the more you will see ''not sure''-ness. After you've cut something off with ''not sure'' it may come circling round and pop up again. Yes, it's truly ''not sure.'' Whatever pops up just stick this one label on it all... ''not sure.'' You stick the sign on... ''not sure''... and in a while, when its turn comes, it crops up again... ''Ah, not sure.'' Dig here! Not sure. You will see this same old one who's been fooling you month in, month out, year in, year out, from the day you were born. There's only this one who's been fooling you all along. See this and realize the way things are.

 

When your practice reaches this point you won't cling to sensations, because they are all uncertain. Have you ever noticed? Maybe you see a clock and think, ''Oh, this is nice.'' Buy it and see... in not many days you're bored with it already. ''This pen is really beautiful,'' so you take the trouble to buy one. In not many months you tire of it again. This is how it is. Where is there any certainty?

 

If we see all these things as uncertain then their value fades away. All things become insignificant. Why should we hold on to things that have no value? We keep them only as we might keep an old rag to wipe our feet with. We see all sensations as equal in value because they all have the same nature.

 

When we understand sensations we understand the world. The world is sensations and sensations are the world. If we aren't fooled by sensations we aren't fooled by the world. If we aren't fooled by the world we aren't fooled by sensations.

 

The mind which sees this will have a firm foundation of wisdom. Such a mind will not have many problems. Any problems it does have it can solve. When there are no more problems there are no more doubts. Peace arises in their stead. This is called ''practice.'' If we really practice it must be like this.

 

____________________

 

 

Footnotes

 

 

... [1]

Given at Wat Keuan to a group of university students who had taken temporary ordination, during the hot season of 1978

 

... Potiyahn [2]

One of the many branch monasteries of Ajahn Chah's main monastery, Wat Pah Pong.

 

... transcendence [3]

Concept (sammuti) refers to supposed or provisional reality, while transcendence (vimutti) refers to the liberation from attachment to or delusion within it.

 

...'s [4]

Māra: the Buddhist personification of evil, the Tempter, that force which opposes any attempts to develop goodness and virtue.

 

... another [5]

The play on words here between the Thai ''phadtibut'' (practice) and ''wibut'' (disaster) is lost in the English.

 

...attakilamathānuyogo [6]

These are the two extremes pointed out as wrong paths by the Buddha in his First Discourse. They are normally rendered as ''indulgence in sense pleasures'' and ''self-mortification.''

 

...pa-kow [7]

Pa-kow: an eight-precept postulant, who often lives with bhikkhus and, in addition to his own meditation practice, also helps them with certain services which bhikkhus are forbidden by the Vinaya from doing.


__________________




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 55)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 180)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 224)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 265)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 255)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 252)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 336)
22 Tháng Mười 2020(Xem: 5296)
16 Tháng Mười 2020(Xem: 425)
15 Tháng Mười 2020(Xem: 454)
11 Tháng Mười 2020(Xem: 567)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 384)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 487)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 1738)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 944010)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 1238)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 1346)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 1166)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 1257)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 1222)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 1365)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 1101)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 1186)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 1242)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 1560)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 1125)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 1210)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 1312)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 1172)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 1747)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 1574)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2179)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3869)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5486)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 273)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 346)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 374)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 180)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5296)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 436)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 442)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2951)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1961)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng