[12] The Buddha's Ministry

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 3914)
[12] The Buddha's Ministry

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







 "Freed am I from all bonds, whether divine or human.
You, too, O Bhikkhus, are freed from all bonds."


The Buddha's beneficent and successful ministry lasted forty-five years. From His 35th year, the year of His Enlightenment, till His death in His 80th year, He served humanity both by example and by precept. Throughout the year He wandered from place to place, at times alone, sometimes accompanied by His disciples, expounding the Dhamma to the people and liberating them from the bonds of Samsāra. During the rainy season (vassāna) from July to November, owing to incessant rains, He lived in retirement as was customary with all ascetics in India in His time.


In ancient times, as today, three regular seasons prevailed in India, namely, vassāna, (rainy) hemanta (winter) and gimhāna (hot). The vassāna or rainy season starts in Āsālha and extends up to Assayuga, that is approximately from the middle of July to the middle of November.


During the vassāna period, due to torrential rains, rivers and streams usually get flooded, roads get inundated, communications get interrupted and people as a rule are confined to their homes and villages and live on what provisions they have collected during the previous seasons. During this time the ascetics find it difficult to engage in their preaching tours, wandering from place to place. An infinite variety of vegetable and animal life also appears to such an extent that people could not move about without unconsciously destroying them. Accordingly all ascetics including the disciples of the Buddha, used to suspend their itinerant activities and live in retirement in solitary places. As a rule the Buddha and His disciples were invited to spend their rainy seasons either in a monastery or in a secluded park. Sometimes, however, they used to retire to forests. During these rainy seasons people flocked to the Buddha to hear the Dhamma and thus availed themselves of His presence in their vicinity to their best advantage.


The First Twenty Years


1st Year at Benares.


After expounding the Dhammacakka Sutta to His first five disciples on the Āsālha full moon day, He spent the first rainy season in the Deer Park at Isipatana, near Benares. Here there was no special building where he could reside. Yasa's conversion took place during this Retreat.


2nd, 3rd, 4th Years at Rājagaha.


Rājagaha was the capital of the Kingdom of Magadha where ruled King Bimbisāra. When the Buddha visited the King, in accordance with a promise made by Him before His Enlightenment, he offered his Bamboo Grove (Veluvana) to the Buddha and His disciples. This was an ideal solitary place for monks as it was neither too far nor too near to the city. Three rainy seasons were spent by the Buddha in this quiet grove.


5th Year at Vesāli.


During this year while He was residing in the Pinnacle Hall at Mahāvana near Vesāli, He heard of the impending death of King Suddhodana and, repairing to his death chamber, preached the Dhamma to him. Immediately the King attained Arahantship. For seven days thereafter he experienced the bliss of Emancipation and passed away.


It was in this year that the Bhikkhuni Order was founded at the request of Mahā Pajāpati Gotami.


After the cremation of the King, when the Buddha was temporarily residing at Nigrodhārāma, Mahā Pajāpati Gotami approached the Buddha and begged permission for women to enter the Order. But the Buddha refused and returned to the Pinnacle Hall at Rājagaha. Mahā Pajāpati Gotami was so intent on renouncing the world that she, accompanied by many Sākya and Koliya ladies, walked all the way from Kapilavatthu to Rājagaha and, through the intervention of Venerable Ānanda, succeeded in entering the Order. [1]


6th Year at Mankula Hill in Kosambi, near Allahabad.


Just as He performed the "Twin Wonder" (Yamaka Pātihāriya) [2] to overcome the pride of His relatives at Kapilavatthu, even so did He perform it for the second time at Mankula Hill to convert His alien followers.


7th Year at Tāvatimsa Heaven.


A few days after the birth of Prince Siddhattha Queen Mahā Māyā died and was born as a Deva (god) in the Tusita Heaven. In this seventh year, during the three rainy months, the Buddha preached the Abhidhamma [3] to the Devas of the Tāvatimsa Heaven where the mother-Deva repaired to hear him. Daily He came to earth and gave a summary of His sermon to the Venerable Sāriputta who in turn expounded the same doctrine in detail to his disciples. What is embodied in the present Abhidhamma Pitaka is supposed to be this detailed exposition of the Dhamma by him.


It is stated that, on hearing these discourses, the Deva who was His mother attained the first stage of Sainthood.


8th Year at Bhesakalā Forest, near Sumsumāra Rock, in the Bhagga District.


9th Year at Kosambi.


It was in this year that Māgandiyā harboured a grudge against the Buddha and sought an opportunity to dishonour him.


Māgandiyā was a beautiful maiden. Her parents would not give her in marriage as the prospective suitors, in their opinion, were not worthy of their daughter. One day as the Buddha was surveying the world, He perceived the spiritual development of the parents. Out of compassion for them He visited the place where the father of the girl was tending the sacred fire. The brahmin, fascinated by His physical beauty, thought that He was the best person to whom he could give his daughter in marriage and requesting Him to stay there until his arrival, hurried home to bring his daughter. The Buddha in the meantime stamped His footprint on that spot and moved to a different place. The brahmin and his wife, accompanied by their daughter who was dressed in her best garments, came to that spot and observed the footprint. The wife who was conversant with signs said that it was not the footprint of an ordinary man but of a pure person who had eradicated all passions. The Brahmin ridiculed the idea, and, noticing the Buddha at a distance offered his daughter unto Him. The Buddha describing how He overcame His passions said:


"Having seen Tanhā, Arati and Ragā, [4]
I had no pleasure for the pleasures of love.
What is this body, filled with urine and dung?
I should not be willing to touch it, even with
 my foot. [5]"


Hearing His Dhamma, the brahmin and his wife attained Anāgāmi, the third stage of Sainthood. But proud Magandiyā felt insulted and she thought to herself -- "If this man has no need of me, it is perfectly proper for him to say so, but he declares me to be full of urine and dung. Very well, by virtue of birth, lineage, social position, wealth, and the charm of youth that I possess I shall obtain a husband who is my equal, and then I shall know what ought to be done to the monk Gotama."


Enraged by the words of the Buddha, she conceived a hatred towards Him. Later she was given as a consort to the King of Udena. Taking advantage of her position as one of the Royal consorts, she bribed people and instigated them to revile and drive the Buddha out of the city. When the Buddha entered the city, they shouted at him, saying: "You are a thief, a simpleton, a fool, a camel, an ox, an ass, a denizen of hell, a beast. You have no hope of salvation. A state of punishment is all that you can look forward to."


Venerable Ānanda, unable to hear this filthy abuse, approached the Buddha and said -- "Lord, these citizens are reviling and abusing us. Let us go elsewhere."


"Where shall we go, Ānanda?" asked the Buddha.


"To some other city, Lord," said Ānanda.


"If men revile us there, where shall we go then?" inquired the Buddha.


"To still another city, Lord," said Ānanda.


"Ānanda, one should not speak thus. Where a difficulty arises, right there should it be settled. Only under those circumstances is it permissible to go elsewhere. But who are reviling you, Ānanda?" questioned the Buddha.


"Lord, everyone is reviling us, slaves and all," replied Ānanda. Admonishing Venerable Ānanda to practise patience, the Buddha said:


i) "As an elephant in the battle-field withstands the arrows shot from a bow, even so will I endure abuse. Verily, most people are undisciplined."


ii) "They lead the trained horses or elephants to an assembly. The King mounts the trained animal. The best among men are the disciplined who endure abuse."


iii) "Excellent are trained mules, so are thorough-bred horses of Sindh and noble tusked elephants; but the man who is disciplined surpasses them all. [6]"


Again He addressed Venerable Ānanda and said -- "Be not disturbed. These men will revile you only for seven days, and, on the eighth day they will become silent. A difficulty encountered by the Buddhas lasts no longer than seven days. [7]"


10th Year at Pārileyyaka Forest.


While the Buddha was residing at Kosambi, a dispute arose between two parties of Bhikkhus -- one versed in the Dhamma, the other in the Vinaya -- with respect to the transgression of a minor rule of etiquette in the lavatory. Their respective supporters also were divided into two sections.


Even the Buddha could not settle the differences of these quarrelsome monks. They were adamant and would not listen to His advice. The Buddha thought:-- "Under present conditions the jostling crowd in which I live makes my life one of discomfort. Moreover these monks pay no attention to what I say. Suppose I were to retire from the haunts of men and live a life of solitude. In pursuance of this thought, without even informing the Sangha, alone He retired to the Pārileyyaka Forest and spent the rainy season at the foot of a beautiful Sal-tree.


It was on this occasion, according to the story, that an elephant and a monkey ministered to His needs. [8]


11th Year at Ekanālā, brahmin village.


The following Kasibhāradvāja Sutta [9] was delivered here:


On one occasion the Buddha was residing at Ekanālā in Dakkhinagiri, the brahmin village in Magadha. At that time about five-hundred ploughs belonging to Kasibhāradvāja brahmin were harnessed for the sowing. Thereupon the Exalted One, in the forenoon, dressed Himself and taking bowl and robe went to the working place of the brahmin. At that time the distribution of food by the brahmin was taking place. The Buddha went to the place where food was being distributed and stood aside. The brahmin Kasibhāradvāja saw the Buddha waiting for alms. Seeing Him, he spoke thus -- "I, O ascetic, plough and sow; and having ploughed and sown, I eat. You also, O ascetic, should plough and sow; and having ploughed and sown, you should eat."


"I, too, O brahmin, plough and sow; having ploughed and sown, I eat." said the Buddha.


"But we see not the Venerable Gotama's yoke, or plough, or ploughshare, or goad, or oxen, albeit the Venerable Gotama says -- "I too plough and sow; and having ploughed and sown, I eat," remarked the brahmin.


Then the brahmin Bhāradvāja addressed the Exalted One thus:


"A farmer you claim to be, but we see none of your tillage. Being questioned about ploughing, please answer us so that we may know your ploughing."


The Buddha answered:


"Confidence (saddhā) is the seed, discipline (tapo) is the rain, wisdom (pa񱦣257;) my yoke and plough, modesty (hiri) the pole of my plough, mind (mano) the rein, and mindfulness (sati) my ploughshare and goad.


"I am controlled in body, controlled in speech, temperate in food. With truthfulness I cut away weeds. Absorption in the Highest (Arahantship) is the release of the oxen.


"Perseverance (viriya) is my beast of burden that carries me towards the bond-free state (Nibbāna). Without turning it goes, and having gone it does not grieve.


"Thus is the tilling done: it bears the fruit of Deathlessness. Having done this tilling, one is freed from all sorrow."


Thereupon the brahmin Kasibhāradvāja, filling a large bronze bowl with milk-rice, offered it to the Exalted One, saying "May the Venerable Gotama eat the milk-rice! The Venerable Gotama is a farmer, since the Venerable Gotama tills a crop that bears the fruit of Deathlessness."


The Exalted One, however, refused to accept this saying:


"What is obtained by reciting verses is not fit to be eaten by me. This, O brahmin, is not the rule of seers. The Enlightened reject such food. While this principle lasts, this is the livelihood.


"Serve the unique, cankerless, great sage of holy calm with other kind of food and drink, for He is like a field to him that desires to sow good deeds."


12th Year at Vera񪦣257;.


A brahmin of Vera񪦣257;, hearing that the Buddha was residing at Vera񪦣257; near Naleru's Nimba tree with a large company of His disciples, approached Him and raised several questions with regard to His conduct. The brahmin was so pleased with His answers that he became a follower of the Buddha and invited Him and His disciples to spend the rainy season at Vera񪦣257;. The Buddha signified His assent as usual by His silence.


Unfortunately at this particular time there was a famine at Vera񪦣257; and the Buddha and His disciples were compelled to live on food intended for horses. A horse-dealer very kindly provided them with coarse food available, and the Buddha partook of such food with perfect equanimity.


One day, during this period, Venerable Sāriputta, arising from his solitary meditation, approached the Buddha and respectfully questioned Him thus: "Which Buddha's Dispensation endured long and which did not?"


The Buddha replied that the Dispensations of the Buddhas Vipassi, Sikhī and Vessabhū did not endure long. while the Dispensations of the Buddhas Kakusandha, Konāgamana and Kassapa endured long. [10]


The Buddha attributed this to the fact that some Buddhas did make no great effort in preaching the Dhamma in detail and promulgated no rules and regulations for the discipline of the disciples, while other Buddhas did so.


Thereupon Venerable Sāriputta respectfully implored the Buddha to promulgate the Fundamental Precepts (Pātimokkha) for the future discipline of the Sangha so that the Holy Life may endure long.


"Be patient, Sāriputta, be patient," said the Buddha and added:


"The Tathāgata alone is aware of the time for it. Until certain defiling conditions arise in the Sangha the Tathāgata does not promulgate Means of Discipline for the disciples and does not lay down the Fundamental Precepts (Pātimokkha). When such defiling conditions arise in the Sangha, then only the Tathāgata promulgates Means of Discipline and lays down the Fundamental Precepts for the disciples in order to eradicate such defilements.


"When, Sāriputta, the Sangha attains long standing (ratta񱵭ahattam), full development (vepullamahattam), great increase in gains (lābhaggamahattam) and greatness in erudition (bahussutamahattam), defiling conditions arise in the Sangha. Then does the Tathāgata promulgate Means of Discipline and the Fundamental Precepts to prevent such defilements.


"Sāriputta, the Order of disciples is free from troubles, devoid of evil tendencies, free from stain, pure, and well established in virtue. The last of my five-hundred disciples is a Sotāpanna (Stream-Winner) not liable to fall, steadfast and destined for enlightenment. [11]"


(The rainy season at Vera񪦣257; forms the subject of the Introduction to the Pārājikā Book of the Vinaya Pitaka).


At the end of this rainy season the Buddha went on a preaching tour to Soreyya, Samkassa, Kannakujja, Payāga, and then, crossing the river, stayed some time in Benares and returned thence to Vesāli to reside at the Pinnacle Hall in Mahāvana.


13th Year was spent at Cāliya Rock.


14th Year at Jetavana Monastery, Sāvatthi.


The Venerable Rāhula received his Higher Ordination at this time on the completion of his twentieth year.


15th Year at Kapilavatthu.


The pathetic death of King Suppabuddha who was angry with the Buddha for leaving his daughter, Princess Yasodharā, occurred in this year. It may be mentioned that the Buddha spent only one rainy season in his birthplace.


16th Year at the city of Ālavi.


The conversion of Ālavaka the demon, [12] who feasted on human flesh, took place in this year.


Ā1avaka, a ferocious demon, was enraged to see the Buddha in his mansion. He came up to Him and asked Him to depart. "Very well, friend," said the Buddha and went out. "Come in," said he. The Buddha came in. For the second and third time he made the same request and the Buddha obeyed. But when he commanded Him for the fourth time, the Buddha refused and asked him to do what he could.


"Well, I will ask you a question," said Ālavaka, "If you will not answer, I will scatter your thoughts, or rive your heart, or take you by your feet and fling you across the Ganges."


"Nay, friend," replied the Buddha, "I see not in this world inclusive of gods, brahmas, ascetics, and brahmins, amongst the multitude of gods and men, any who could scatter my thoughts, or rive my heart, or take me by my feet and fling me across the Ganges. However, friend, ask what you wish."


Ā1avaka then asked the following questions:


"Herein, which is man's best possession?
Which well practised yields happiness?
Which indeed is the sweetest of tastes?
How lived, do they call the best life?"


To these questions the Buddha answered thus:


"Herein confidence is man's best possession.
Dhamma well practised yields happiness.
Truth indeed is the sweetest of tastes.
Life lived with understanding is best, they say."


Ālavaka next asked the Buddha:


"How does one cross the flood?
How does one cross the sea?
How does one overcome sorrow?
How is one purified?"


The Exalted One replied:


"By confidence one crosses the flood, by heedfulness the sea.
By effort one overcomes sorrow, by wisdom is
 one purified."


Ā1avaka then inquired:


"How is wisdom gained? How are riches found?
How is renown gained? How are friends bound?
Passing from this world to the next how does one not grieve?" 


In answer the Buddha said:


"The heedful, intelligent person of confidence gains wisdom by hearing the dhamma of the Pure Ones that leads to Nibbāna. He who does what is proper, persevering and strenuous, gains wealth. By truth one attains to fame. Generosity binds friends.


"That faithful householder who possesses these four virtues -- truthfulness, good morals, courage and liberality -- grieves not after passing away."


"Well, ask many other ascetics and brahmins whether there is found anything greater than truthfulness, self-control, generosity, and patience."


Understanding well the meaning of the Buddha's words, Ā1avaka said:


"How could I now ask diverse ascetics and brahmins? Today I know what is the secret of my future welfare.


"For my own good did the Buddha come to Ālavi. To-day I know where gifts bestowed yield fruit in abundance. From village to village, from town to town will I wander honouring the Fully Enlightened One and the perfection of the sublime Dhamma."


17th Year was spent at Rājagaha.


18th Year was spent at Cāliya Rock.


19th and 20th years were spent at Rajāgaha.




Buddha and Angulimāla


It was in the 20th year that the Buddha converted the notorious murderer Angulimāla. [14] Ahimsaka (Innocent) was his original name. His father was chaplain to the King of Kosala. He received his education at Taxila, the famous educational centre in the olden days, and became the most illustrious and favourite pupil of his renowned teacher. Unfortunately his colleagues grew jealous of him, concocted a false story, and succeeded in poisoning the teacher's mind against him. The enraged teacher, without any investigation, contrived to put an end to his life by ordering him to fetch a thousand human right-hand fingers as teacher's honorarium. In obedience to the teacher, though with great reluctance, he repaired to the Jalini forest, in Kosala, and started killing people to collect fingers for the necessary offering. The fingers thus collected were hung on a tree, but as they were destroyed by crows and vultures he later wore a garland of those fingers to ascertain the exact number. Hence he was known by the name Angulimāla (Finger-wreathed). When he had collected 999 fingers, so the books state, the Buddha appeared on the scene. Overjoyed at the sight, because he thought that he could complete the required number by killing the great ascetic, he stalked the Buddha drawing his sword. The Buddha by His psychic powers created obstacles on the way so that Angulimāla would not be able to get near Him although He walked at His usual pace. Angulirnāla ran as fast as he could but he could not overtake the Buddha. Panting and sweating, he stopped and cried: "Stop, ascetic." The Buddha calmly said: "Though I walk, yet have I stopped. You too, Angulimāla stop." The bandit thought --"These ascetics speak the truth, yet He says He has stopped, whereas it is I who have stopped. What does He mean?"


Standing, he questioned Him:


"Thou who art walking, friar, dost say: 'Lo I have stopped!'
And me thou tellest, who have stopped, I have not stopped!
I ask thee, friar, what is the meaning of thy words?
How sayest thou that thou hast stopped but I have not?"


The Buddha sweetly replied:


"Yea, I have stopped, Angulimāla, evermore.
Towards all living things renouncing violence;
Thou holdest not thy hand against thy fellowmen,
Therefore 'tis I have stopped, but thou still goest on. [15]"


Angulimāla's good Kamma rushed up to the surface. He thought that the great ascetic was none other but the Buddha Gotama who out of compassion had come to help him.


Straightway he threw away his armour and sword and became a convert. Later, as requested by him he was admitted into the Noble Order by the Buddha with the mere utterance -- 'Come, O Bhikkhu!' (Ehi Bhikkhu).


News spread that Angulimāla had become a Bhikkhu. The King of Kosala, in particular, was greatly relieved to hear of his conversion because he was a veritable source of danger to his subjects.


But Venerable Angulimāla had no peace of mind, because even in his solitary meditation he used to recall memories of his past and the pathetic cries of his unfortunate victims. As a result of his evil Kamma, while seeking alms in the streets he would become a target for stray stones and sticks and he would return to the monastery 'with broken head and flowing blood, cut and crushed' to be reminded by the Buddha that he was merely reaping the effects of his own Kamma.


One day as he went on his round for alms he saw a woman in travail. Moved by compassion, he reported this pathetic woman's suffering to the Buddha. He then advised him to pronounce the following words of truth, which later came to be known as the Angulimāla Paritta.


"Sister, since my birth in the Arya clan (i.e. since his ordination) I know not that I consciously destroyed the life of any living being. By this truth may you be whole, and may your child be whole." [16]


He studied this Paritta [17] and, going to the presence of the suffering sister, sat on a seat separated from her by a screen, and uttered these words. Instantly she was delivered of the child with ease. The efficacy of this Paritta persists to this day.


In due course Venerable Angulimāla attained Arahantship.


Referring to his memorable conversion by the Buddha, he says:


"Some creatures are subdued by force,
Some by the hook, and some by whips,
But I by such a One was tamed,
Who needed neither staff nor sword. [18]


The Buddha spent the remaining twenty-five years of His life mostly in Sāvatthi at the Jetavana Monastery built by Anāthapindika, the millionaire, and partly at Pubbārāma, built by Visākhā, the chief benefactress.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9484)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8676)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8721)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8469)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8300)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9277)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10932)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10773)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7464)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7633)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6757)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7146)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6683)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6587)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6678)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 6011)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9260)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1213945)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9714)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7748)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8177)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8618)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5828)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6235)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5428)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6141)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5503)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6759)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4683)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5331)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5617)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5801)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6679)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5887)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7546)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9883)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11384)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10773)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10504)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8861)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10932)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16443)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8602)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8410)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10836)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12115)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng