[40] The Bodhisatta Ideal

08 Tháng Mười 20209:26 CH(Xem: 4178)
[40] The Bodhisatta Ideal

TheBuddhaAndHisTeachings_AThe Buddha And His Teachings - Đức PhậtPhật Pháp
Venerable Nārada Mahāthera
Phạm Kim Khánh dịch Việt
Source-Nguồn: dhammatalks.net, budsas.org







"This body of flesh and blood I bear
Just for the world's good and welfare."


In the teachings of the Buddha, for the realization of the ultimate Goal, there are three modes of Enlightenment (Bodhi) one of which an aspirant may choose in accordance with his particular temperament. They are Sāvaka [1]- Bodhi, Pacceka-Bodhi and the Sammā-Sambodhi.


Sāvaka-Bodhi is the Enlightenment of a disciple. This is known as the Arahant [2] ideal. He who aspires to become an Arahant usually seeks the guidance of a superior enlightened instructor. A slight indication from an understanding teacher would alone be sufficient for a morally advanced aspirant to progress on the upward path of Enlightenment. Venerable Sāriputta, for instance, attained the first stage of Sainthood, hearing only half a stanza from the Arahant Assaji. The sorrow-afflicted Patācāra, who lost all those dear to her under tragic circumstances, attained Arahantship by watching the water that washed her feet. The child-like Kisāgotamī who implored the Buddha for a cure for her dead infant, attained Sainthood by watching a lamp that was being extinguished. Cūla Panthaka, who could not memorize a verse for four months, attained Arahantship by meditating on imper-manence while handling a clean piece of white cloth in his hand, gazing at the sun.


After achieving his goal, an Arahant devotes the remainder of his life to serving other seekers of peace by example and by precept. First he purifies himself, and then he tries to purify others by expounding to them the teachings which he himself has followed. An Arahant is more qualified to teach the Dhamma than ordinary worldling teachers, who have no realization of Truth, since he speaks from personal experience.


There is nothing selfish in the noble ideal of Arahantship, for Arahantship is gained only by eradicating all forms of selfishness. Self-illusion and Egoism are some of the fetters that have to be discarded in order to attain Arahantship. The wise men and women who lived in the time of the Buddha, and others later, benefited by the golden opportunity offered by Him to gain their enlightenment in this present life itself.


Pacceka-Bodhi is the independent Enlightenment of a highly evolved person who achieves his goal by his own efforts without seeking any external aid. Such a holy person is termed a Pacceka (Private) Buddha because he lacks the power to purify and serve others by expounding the Dhamma which he himself has discovered. Nevertheless he teaches morality.


Pacceka Buddhas arise only during those periods when the Teaching does not exist. Their number is not limited only to one at a particular time as in the case of Sammā-Sambuddhas.


Although the Buddha Gotama of the present era has passed away we are still living in a Buddha cycle, for the Teaching still exists in its pristine purity. Accordingly no Pacceka Buddhas arise during this period. In the Khaggavisāna Sutta of the Sutta Nipāta are treasured some beautiful sayings of Pacceka Buddhas. A few of their wise utterances are quoted below:--


1. Leaving aside the cudgel towards all beings, harming none of them, let him not yearn for sons or friends, but wander alone like a rhinoceros.


2. Affection arises from intimacy, and sorrow results thereby. Realizing the evil born of affection wander alone like a rhinoceros.


3. We certainly praise the value of comradeship. One should associate with superiors or equals. Failing them, lead a blameless life and wander alone like a rhinoceros.


4. Variegated, sweet, and enchanting are sensual pleasures. In diverse forms they seduce the heart. Recognizing their menace, wander alone like a rhinoceros.


5. Cold and heat, hunger, thirst, wind, sun, mosquitoes and snakes -- overcome them all, and wander alone like a rhinoceros.


6. Like a lion that does not tremble at every sound, like the wind that does not cling to the meshes of a net, like the lotus that is unsoiled by the mud, wander alone like a rhinoceros.


7. In due season cultivate loving-kindness, equanimity, compassion, release, appreciative joy, and unthwarted by the world, wander alone like a rhinoceros.


Sammā-Sambodhi is the supreme Enlightenment of a most developed, most compassionate, most loving, all-knowing perfect being. He who attains this Bodhi is called a Sammā-Sambuddha, literally, a fully self-enlightened One. He is so called because he not only comprehends the Dhamma by his own efforts and wisdom but also expounds the doctrine to seekers of truth to purify and save them from this ever-recurring cycle of birth and death. Unlike the Private Buddhas, only one Supreme Buddha arises at a particular time, just as on certain trees one flower alone blooms.


He who aspires to attain Sammā-Sambuddhahood is called a Bodhisatta. This Bodhisatta ideal is the most refined and the most beautiful that could ever, in this ego-centric world, be conceived for what is nobler than a life of service and purity?


Those who, in the course of their wanderings in Samsāra, wish to serve others and reach ultimate perfection, are free to pursue the Bodhisatta ideal, but there is no compulsion that all must strive to attain Buddhahood, which, to say the least, is practically impossible. Critics who contend that the Bodhisatta ideal was evolved to counteract the tendency to a cloistered, placid and inert monastic life, only reveal ignorance of the pure Buddha-Dhamma.


The Abbisamayālankāra-Āloka, a later Samskrit work, a sub-commentary to the Prajnā Pāramitā, states:-


"The great disciples (Srāvakas), having attained the two kinds of Enlightenment (i.e., of the Srāvaka proper and the Pratyeka Buddha) with and without residue, remain with their minds full of fear, since they are deprived of great compassion and highest wisdom (uru karunā prajnā vaikal-yena). Owing to the cessation of the force of life, produced by the previous Biotic force, the attainment of Nirvana becomes possible. But in reality (the Hinayānist saints) are possessed only of that seeming Nirvana which is called the Nirvana resembling an extinguished light. The births in the three spheres of existence have ceased, but, after their worldly existence has taken an endthe Arahants are born in the most pure sphere of Buddhist activity in the unaffected plane (anāsravadhātu), in state of perpetual trance and abiding within the petals of lotus flowers (padmaphutesu jāyante). Thereafter the Buddha Amitābhā and other Buddhas resembling the sun arouse them in order to remove the undefiled ignorance (akilishta 񦣲57;na). Thereupon the Arahants make their creative effort for Supreme Enlightenment and, though they abide in a state of deliverance, they act (in the phenomenal world) as if they were making a descent to hell. And gradually, having accumulated all the factors for the attainment of Enlightenment, they become teachers of living beings (i.e., Buddhas)."


This is an absolutely fantastic view completely foreign to the spirit of the original teachings of the Buddha.


It is argued that Arahantship is selfish and that all must strive to attain Buddhahood to save others. Well, one might ask:-- What is the object of attaining Buddhahood ? Is it to make others attain Arahantship and save them? If so, the logical conclusion is that Buddhahood itself fosters selfishness which is absurd.


Buddhahood is indisputably the best and the noblest of all the three ideals, but all are not capable of achieving this highest ideal. Surely all scientists cannot be Einsteins and Newtons. There must also be lesser scientists who help the world according to their capabilities.


The Pāli term Bodhisatta is composed of Bodhi which means "wisdom" or "enlightenment", and "Satta" which means "devoted to" or "intent on." A Bodhisatta, therefore, means one who is devoted to, or intent on, wisdom or enlightenment. The Samskritised form should be Bodhishakta but the popular term is Bodhisattva which means "wisdom being" or a being aspiring to become a Buddha.


This term is generally applied to anyone who is striving for Enlightenment, but, in the strictest sense of the term, should be applied only to those who are destined to become supremely Enlightened Ones. [3]


In one sense all are potential Buddhas, for Buddhahood is not the special prerogative of specially graced persons.


It should be noted that Buddhists do not believe that there lies dormant in us all a divine spark that needs development, for they deny the existence of a Creator, but they are conscious of the innate possibilities and the creative power of man.


Buddhism denies too the existence of a permanent soul that transmigrates from life to life, acquiring all experiences. Instead of an unchanging soul, the so-called essence of man, it posits a dynamic life-flux where there is an identity in process.


As a man Prince Siddhārta, by his own will, wisdom and love, attained Buddhahood, the highest state of perfection any being could aspire to, and He revealed to mankind the only path that leads thereto. A singular characteristic of Buddhism is that anyone may aspire to the state of the teacher himself if only he makes the necessary exertion. The Buddha did not claim any monopoly of Buddhahood. It is not a sort of evolutionary process. It may be achieved by one's own effort without the help of another. The Buddha does not condemn men by calling them wretched sinners, but, on the contrary, encourages them saying that they are pure in heart at conception. Instead of disheartening followers, creating an inferiority complex, and reserving the exalted state of Buddha to Himself, He encourages them and inspires them to emulate Him.


A Bodhisatta need not necessarily be a Buddhist. We may find ever-loving Bodhisattas among Buddhists today, though they may be unaware of their lofty aspirations, and Bodhisattas may also be found among other religionists as well.


Three Types of Bodhisattas


According to Buddhism there are three types of Bodhisattas -- namely, Intellectual Bodhisattas (Pa񱦣257;-dhika). Devotional Bodhisattas (Saddhādhika) and Energetic Bodhisattas (Viriyādhika). These three kinds of Bodhisattas correspond to māna Yogi, Bhakti Yogi and Karma Yogi of the Hindus.


Intellectual Bodhisattas are less devotional and more energetic; devotional ones are less energetic and more intellectual; energetic ones are less intellectual and more devotional. Seldom, if ever, are these three characteristics harmoniously combined in one person. The Buddha Gotama is cited as one of the intellectual group.


According to the Books the intellectual ones attain Buddhahood within a short period, devotional ones take a longer time, and energetic ones take longer still.


Intellectual Bodhisattas concentrate more on the development of wisdom and on the practice of meditation than on the observance of external forms of homage. They are always guided by reason and accept nothing on blind belief. They make no self-surrender, and are not slaves either to a book or to an individual. They prefer lonely meditation. With their silent but powerful thoughts of peace radiating from their solitary retreats they render moral help to suffering humanity.


The element of piety -- Saddhā or Trustful Confidence-- is predominant in the Devotional Bodhisattas. With Saddhā as their companion they achieve their goal.


These Bodhisattas take a keen interest in all forms of homage. The image of the Buddha is a great inspiration to them.


It should be understood that Buddhists do not worship an image. They pay homage to what it represents and reflect on the virtues of the Buddha. The more they think of the Buddha the more they love Him. This is the reason why Buddhism does not denounce these external forms of homage (āmisa pūjā) though undoubtedly practice (patipatti pūjā) is more commendable and indisputably superior. But dry intellect has to be flavoured with Saddhā (faith) to obtain satisfactory results. As excessive Saddhā might also sometimes be detrimental, it has to be restrained by wisdom.


The energetic ones always seek opportunities to be of service to others. Nothing gives them greater delight than active service. "For them work is happiness, and happiness is work." They are not happy unless they are active. As King Sanghabodhi of Sri Lanka said they "bear this body of flesh and blood for the good and happiness of the world." They live not only for themselves but for others as well.


This spirit of selfless service is one of the chief characteristics of all Bodhisattas.


With relentless energy they work not as slaves but as masters. They crave for neither fame nor name. They are interested only in service. It is immaterial to them whether others recognize their selfless service or not. They are utterly indifferent to praise or blame,


They forget themselves in their disinterested service to others. They would sacrifice even life itself could such action save another fellow-being.


A Bodhisatta who forgets himself in the service of others should practise Karunā and Mettā (compassion and loving-kindness) to an exceptionally high degree.


A Bodhisatta desires the good and welfare of the world. He loves all beings as a mother loves her only child. He identifies himself with all. To him nothing gives more delight than to think that all are his brothers and sisters. He is like a mother, a father, a friend, a teacher, to all beings.


"The compassion of a Bodhisatta consists in realizing the equality of oneself with others (para ātma-samatā) and also the substitution of others for oneself (para-ātma-parivartana)." When he does so he loses his I-notion and finds no difference between himself and others. He returns good for evil, and helps even unasked the very persons who have wronged him, for he knows that "the strength of a religious teacher is his patience."


"Being reviled, he reviles not; being beaten, he beats not; being annoyed, he annoys not. His forgiveness is unfailing even as the mother earth suffers in silence all that may be done to her."


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 9484)
08 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8676)
03 Tháng Mười Hai 2020(Xem: 8721)
30 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8469)
28 Tháng Mười Một 2020(Xem: 8300)
27 Tháng Mười Một 2020(Xem: 9277)
23 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10932)
19 Tháng Mười Một 2020(Xem: 10773)
18 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7464)
13 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7633)
12 Tháng Mười Một 2020(Xem: 6757)
11 Tháng Mười Một 2020(Xem: 7146)
27 Tháng Mười 2020(Xem: 6683)
26 Tháng Mười 2020(Xem: 6587)
05 Tháng Mười 20209:30 SA(Xem: 6678)
Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại bắt đầu buông lời khuyên nhủ, nhưng nào phải những gì tôi đang cần ở bạn đâu. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, bạn lại tuôn lời giải thích, lý do tôi không nên cảm thấy muộn phiền. Nhưng có biết không, bạn đang giẵm đạp lên tình cảm của tôi rồi. Khi tôi cần bạn lắng nghe tôi, thì bạn lại muốn làm điều gì đó
22 Tháng Chín 202010:02 SA(Xem: 6011)
Theo kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng to bằng cái trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên ăn uống mãi mà cũng không no. Có lẽ điều này ám chỉ những vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật chất nhưng vì không còn thể xác để
20 Tháng Tám 20209:00 SA(Xem: 9260)
Những Miếng Thịt Chay Bằng Đậu Nành (Soy Curls) là một loại thực phẩm hoàn toàn tự nhiên, dùng để thay thế cho thịt, có lợi ích cho tim (vì làm bằng đậu nành), ngon miệng, và dễ xử dụng. Soy Curls trông khá giống miếng thịt (sau khi làm xong), có mùi vị thơm ngon, và tính linh hoạt của Soy Curls thì các thực phẩm khác không thể so sánh được.
20 Tháng Tám 20208:00 SA(Xem: 1213976)
Có tài mà cậy chi tài, Chữ tài liền với chữ tai một vần. Đã mang lấy nghiệp vào thân, 3250.Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa. Thiện căn ở tại lòng ta, Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Lời quê chắp nhặt dông dài, 3254.Mua vui cũng được một vài trống canh.
12 Tháng Bảy 20201:49 CH(Xem: 9714)
Hành trình về phương đông của giáo sư Spalding kể chuyện một đoàn khoa học gồm các chuyên môn khác nhau Hội Khoa học Hoàng gia Anh (tức Viện Hàn lâm Khoa học) cử sang Ấn Độ nghiên cứu về “huyền học”. Sau hai năm trời lang thang khắp các đền chùa Ấn Độ, chứng kiến nhiều cảnh mê tín dị đoan, thậm chí “làm tiền” du khách,
11 Tháng Bảy 20209:48 CH(Xem: 7748)
Tâm hồn con người hiện nay đã trở nên quá máy móc, thụ động, không thể tự chữa phải được nâng lên một bình diện khác cao hơn để mở rộng ra, nhìn mọi sự qua một nhãn quan mới. Chỉ có áp dụng cách đó việc chữa trị mới mang lại kết quả tốt đẹp được.” [Trang 13] Những câu chữ trích dẫn nói trên chính là quan điểm của tác giả,
10 Tháng Bảy 20208:57 CH(Xem: 8177)
Ngay trong phần đầu cuốn sách, tác giả Swami Amar Jyoti đã “khuyến cáo” rằng “Cuốn sách này không phải là hồi ký, vì các nhân vật đều không có thực. Tuy nhiên, đây cũng không phải một tiểu thuyết hư cấu vì nó tiêu biểu cho những giai đoạn đi tìm đạo vẫn thường xảy ra tại Ấn Độ suốt mấy ngàn năm nay”. Và tác giả hy vọng “cuốn sách
09 Tháng Bảy 20208:49 CH(Xem: 8618)
Ngày nay, người ta biết đến triều đại các vua chúa Ai Cập thời cổ qua sách vở của người Hy Lạp. Sở dĩ các sử gia Hy Lạp biết được các chi tiết này vì họ đã học hỏi từ người Ai Cập bị đày biệt xứ tên là Sinuhe. Đây là một nhân vật lạ lùng, đã có công mang văn minh Ai Cập truyền vào Hy Lạp khi quốc gia này còn ở tình trạng kém mở mang
08 Tháng Sáu 20203:30 CH(Xem: 5828)
Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học. Nói một cách trung thực thì ngày hôm nay tôi tiếp cận nhất với buổi lễ ra tốt nghiệp đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra
04 Tháng Sáu 202011:07 CH(Xem: 6235)
Người bao nhiêu dặm đường trần phải bước. Để thiên hạ gọi là được thành nhân? Bao biển xa bồ câu cần bay lướt. Mới về được cồn cát mượt ngủ yên? Vâng! Đại bác bắn bao viên tàn phá. Rồi người ta mới lệnh cấm ban ra? Câu trả lời, bạn ơi, hòa trong gió. Câu trả lời theo gió thổi bay xa!
18 Tháng Tư 202011:18 CH(Xem: 5428)
Vì vậy, nếu một số quốc gia chỉ xét nghiệm những bệnh nhân nặng nhập viện - và không xét nghiệm bệnh nhân Covid-19 nhẹ (hoặc thậm chí có những bệnh nhân không hề có triệu chứng) không đến bệnh viện (ví dụ như cách Vương quốc Anh hiện đang áp dụng), thì tỷ lệ tử vong có vẻ như cao hơn so với các quốc gia nơi xét nghiệm
14 Tháng Tư 20209:39 CH(Xem: 6141)
Vi-rút corona là một họ lớn của vi-rút gây nhiễm trùng đường hô hấp. Các trường hợp nhiễm bệnh có thể ở mức từ cảm lạnh thông thường đến các chứng bệnh nghiêm trọng hơn như Hội chứng Hô hấp Cấp tính Trầm trọng (SARS) và Hội chứng Hô hấp Trung Đông (MERS). Loại vi-rút corona chủng mới này bắt nguồn từ tỉnh Hồ Bắc,
09 Tháng Tư 20206:47 SA(Xem: 5503)
Chúng ta có thể nhiễm Covid-19 do chạm vào các bề mặt bị nhiễm virus. Nhưng chỉ mới đây người ta mới hiểu rõ dần về việc loại virus này có thể tồn tại bao lâu bên ngoài cơ thể người. Khi Covid-19 lây lan, nỗi sợ hãi của chúng ta về các bề mặt nhiễm bẩn cũng tăng. Bây giờ mọi người đã quen với cảnh ở nơi công cộng trên khắp thế giới
07 Tháng Tư 20206:18 CH(Xem: 6759)
Tu sĩ Richard Hendrick sống và làm việc ở Ireland (Ái Nhĩ Lan). Ông đã đăng tải bài thơ “Lockdown” (“Phong tỏa”) của ông trên facebook vào ngày 13 tháng Ba năm 2020. Bài thơ đã được rất nhiều người tán thưởng. Bài thơ muốn truyền giao một thông điệp mạnh mẽ về niềm Hy Vọng trong cơn hỗn loạn vì bệnh dịch “corona” (Covid-19)
06 Tháng Tư 202012:27 CH(Xem: 4683)
Nhóm cố vấn sẽ cân nhắc các nghiên cứu về việc liệu virus có thể lây lan hơn so với suy nghĩ trước đây hay không; một nghiên cứu ở Mỹ cho thấy giọt ho có thể bắn đi tới 6m và hắt hơi tới 8m. Chủ tịch hội thảo, Giáo sư David Heymann, nói với BBC News rằng nghiên cứu mới có thể dẫn đến sự thay đổi trong lời khuyên về việc đeo khẩu trang.
05 Tháng Tư 20209:35 CH(Xem: 5331)
Virus corona đang lây lan khắp thế giới nhưng chưa có một loại thuốc nào có thể giết chúng hoặc một loại vaccine nào có thể giúp bảo vệ con người khỏi việc lây nhiễm chúng. Vậy chúng ta còn bao xa mới có được loại thuốc cứu mạng này?
04 Tháng Tư 202010:01 CH(Xem: 5618)
Thế giới đang đóng cửa. Những nơi từng tấp nập với cuộc sống hối hả hàng ngày đã trở thành những thị trấn ma với những lệnh cấm áp lên đời sống của chúng ta - từ giới nghiêm tới đóng cửa trường học đến hạn chế đi lại và cấm tụ tập đông người. Đó là một phản ứng toàn cầu vô song đối với một căn bệnh. Nhưng khi nào nó sẽ kết thúc
02 Tháng Tư 20209:40 CH(Xem: 5801)
Bảo vệ bản thân thế nào? WHO khuyến nghị: - Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng hoặc gel rửa tay có thể diệt trừ virus - Che miệng và mũi khi ho hoặc hắt hơi - lý tưởng nhất là dùng khăn giấy - và sau đó rửa tay để ngăn sự lây lan của virus - Tránh chạm tay vào mắt, mũi và miệng - nếu tay bạn nhiễm virus có thể khiến virus
01 Tháng Tư 20207:07 CH(Xem: 6679)
Bệnh Dịch Do Vi-rút Corona (Covid-19) - Corona Virus (Covid-19)
18 Tháng Ba 202011:35 CH(Xem: 5888)
Trong một viện dưỡng lão ở nước Úc, cụ ông Mak Filiser, 86 tuổi, không có thân nhân nào thăm viếng trong nhiều năm. Khi cụ qua đời cô y tá dọn dẹp căn phòng của cụ và bất ngờ khám phá ra một mảnh giấy nhàu nát với những dòng chữ viết nguệch ngoạc. Đó là một bài thơ của cụ và đó là tài sản duy nhất, là cái vốn liếng quý giá nhất
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 7546)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 9883)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 11384)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 10773)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 10504)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 8861)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 10932)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 16443)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 8602)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 8410)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 10836)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 12115)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng