Gia Đình Của Paul - Paul’s Family

25 Tháng Tám 20153:07 CH(Xem: 10435)
Gia Đình Của Paul - Paul’s Family
paul-209x300Gia Đình Của Paul - Paul’s Family
Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: donatelifevirginia.org


Gia Đình Của Paul 

 

"Mẹ ơi, mẹ xem con làm một vòng quay tròn 360 độ!" Con trai tôi vội vã chạy ra phía biển, trong lúc những con sóng biển đang đập mạnh vào bờ, tay con tôi đang giữ thật chặt tấm ván bơi để lướt sóng. Con tôi đã chạy ra xa bờ hơn, chờ đợi, và canh chừng một con sóng mạnh mẽ đến, mà giống như ý muốn của con tôi. Đột nhiên, con sóng xô đến, giống như con tôi đang chờ đợi. Con tôi nhảy lên tấm ván bơi, cưỡi trên con sóng vào bờ, sau khi con tôi đã làm một vòng quay tròn 360 độ. Con tôi vui mừng nhảy cao lên, trên gương mặt của con tôi có cái nhìn đắc thắng. Nụ cười toét miệng của con tôi nói lên tất cả. Bạn sẽ nghĩ rằng đây là một cậu bé 8 tuổi, đang cố gắng để gây ấn tượng cho mẹ của mình. Nhưng trên thực tế, con tôi đã 16 tuổi ... luôn luôn hãy còn là một cậu bé đang cố gắng để trình diễn những gì mà cậu ta có thể làm được.

 

Đây là con trai tôi, Paul. Paul là người con thứ ba của chúng tôi, Paul sinh ra trong một cơn bão tuyết, vào Tháng Mười Một ... một dấu hiệu chắc chắn cho thấy, cậu bé sẽ trở thành một người thích thú phiêu lưu trong tương lai. Nói đơn giản hơn, Paul chỉ là một thiếu niên thương yêu cuộc sống!

 

Khi Paul còn bé, chúng tôi làm một chuyến du lịch mùa hè đến Tennessee. Chúng tôi đi xem một cuộn phim IMAX, nói về vùng Serengeti, ở Châu Phi. Tôi còn nhớ cảm giác khó chịu, khi chúng tôi xem linh dương đầu bò (một loại dê rừng) săn thực phẩm, và giết chết con mồi. Tôi đã nghĩ rằng, cuộn phim nầy có thể làm cho con tôi buồn rầu, và khó chịu nên tôi hỏi con tôi lúc đó có cảm thấy khỏe hay không. Con tôi nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm trọng, rồi nói rằng: "Mẹ ơi, đây chính là đời sống. Đây là chuyện những con thú vật nầy cần phải làm, để tồn tại." Nhờ thế, tôi biết rằng con trai tôi sống với một nguồn năng lượng, cùng với tinh thần, và một sự hiểu biết đầy đủ về cuộc sống.

 

Vào một đêm Tháng Chín, Paul bị một tai nạn thảm khốc trên một con đường lộng gió. Đêm hôm đó trời thì mưa, và trơn trợt. Không ai biết chính xác, chuyện gì đã xảy ra tối hôm ấy, bởi vì không có ai làm nhân chứng. Bằng một cách nào đó, con tôi đã lái xe trượt ra khỏi đường, và xe lật ngược, úp xuống hố. Con tôi là một trong số rất nhiều người đã rơi xuống cái hố nầy, trong khoảng 3 năm vừa qua. Con tôi đã sống sót, bằng một cách nào đó, với chỉ một vết xước nhỏ trên tay trái. Nhưng tinh thần của con tôi thì bị lung lay tận gốc rễ, và con tôi đã phải chịu đựng sự chấn thương đầu nghiêm trọng. Thật là một phép lạ, khi con tôi đã trải qua tai nạn nầy, mà còn sống. Paul đã có thể chất mạnh mẽ và bác sĩ dự kiến ​​sẽ hồi phục. Con tôi đã chiến đấu dũng mãnh, nhưng 7 ngày sau tai nạn, những tấm hình chụp cắt-lớp-vi-tính (CT scan) cho thấy não bộ của con tôi sẽ không bao giờ bình phục. Lúc nầy con tôi đang dùng máy thở, và vì không ai có thể làm gì hơn được, cho nên chúng tôi đã quyết định tắt đi máy thở.

 

Chồng tôi đã đến nói chuyện với các y tá, để hỏi về chuyện hiến tặng cơ thể con tôi. Lúc đó, chúng tôi mới biết ra rằng, Paul đã có tên trong "danh sách những người hiến tặng cơ thể." Con tôi đã quyết định chuyện nầy, khi con tôi nhận bằng lái xe hơi. Chúng tôi rất tự hào về con tôi.

 

Quyết định nầy đã được chứng minh, là món quà vĩ đại nhất, và cũng là món quà cuối cùng của Paul. Hai quả thận của con tôi đã được hiến tặng cho hai người phụ nữ ở lớp tuổi 50, rồi một người đàn ông 70 tuổi nhận được lá gan của con tôi. Hai người khác nhận được giác mạc của con tôi, và ba người khác nhận được van tim của con tôi. Quà tặng của con tôi đã được hiến tặng cho nhiều người ở 11 tiểu bang khác nhau. Tổng số người mà chúng tôi được biết tại thời điểm này là 69 người ... 69 người ở mọi lứa tuổi, những người nầy được trao cho một món quà cuộc sống từ người con trai trẻ của chúng tôi, một thiếu niên đầy nhiệt huyết, thích vui đùa, tóc đỏ, mặt đầy tàn nhang. Những lá thư, chúng tôi đã nhận được từ gia đình của những người nhận quà tặng, đã gây nhiều cảm xúc trong trái tim chúng tôi, và mang đến cho chúng tôi niềm hy vọng. Chúng tôi chia sẻ niềm hân hoan với những người nhận quà tặng, cùng với gia đình họ, khi họ trải nghiệm một cuộc sống mới, một cuộc sống có phẩm chất tốt đẹp hơn, vì họ nhận được những bộ phận cơ thể từ con tôi. Chúng tôi nguyện cầu rằng, ở một nơi nào đó, có một người nào đó, có thể nhảy múa, chơi môn thể thao lướt sóng, chơi đá banh, đọc sách, hoặc chạy nhảy, vì nhận được quà tặng của Paul, con trai tôi.

 

Gia đình chúng tôi tiếp tục thương tiếc Paul. Chúng tôi nhớ thương con tôi từng phút, từng giờ mỗi ngày. Với lòng từ bi và phước lành của Thượng Đế, cùng sự giúp đỡ của gia đình và bạn bè, chúng tôi đang cố gắng, tìm ra cách để gắn ráp các mảnh vụn của đời sống vào với nhau, giống như cũ.

 

Tôi yêu thích câu nói của Charles Beard, "Bầu trời cần phải đủ tối, bạn mới có thể nhìn thấy những ngôi sao." Những ngôi sao của Paul đang chiếu xuống chúng tôi: các ngôi sao của biết bao kỷ niệm, các ngôi sao yêu thương của gia đình và bạn bè, cùng với các ngôi sao của những món quà tặng của cuộc sống. Chúng tôi xin cảm ơn tất cả.

Paul’s Family 

 

“Mama, watch me do a 360!” My son rushed into the ocean, waves crashing, holding his body board tightly. He paddled out, waiting and watching for the perfect wave. Suddenly, it came, the wave for which he had been waiting. He jumped on his board, riding to shore, making that perfect 360. He jumped up wearing a look of triumph on his face. His big crooked grin said it all. You would think that this was an 8 year-old trying to impress his Mama. But in fact he was 16 ... always a bit of a little boy trying to show what he could do.

 

This was my son, Paul. Paul was the third of our children, born during a November snow storm ... surely a sign that this was going to be a boy of great adventure. Paul simply loved life!

 

When Paul was little we went on our summer trip to Tennessee. We went to see an IMAX film about the African Serengeti. I remember feeling uncomfortable as we watched the wildebeests hunting for food and killing their prey. Thinking this might upset him I asked if he was alright. He looked at me with serious eyes and said, “Mama, this is life. This is what they do to survive.” So my son lived with energy, spirit, and an appreciation of life.

 

On a September night, Paul was in a tragic accident on a windy road. It was rainy and slick. No one knows exactly what happened that evening, as there were no witnesses. Somehow he slid off the road and turned over into a ditch. He was one of many people who had gone into that ditch in about 3 years. He survived somehow with only a tiny scratch on his left hand. But he was badly shaken and sustained severe head trauma. It was truly a miracle that he lived through the accident itself. Paul was in strong physical condition and expected to recover. He fought the good fight, but 7 days after the accident a CT scan showed that his brain would never heal. There was nothing more that could be done, so we decided to take him off ventilator support.

 

My husband went to the nurses to ask about organ/tissue donation. We learned that Paul was already on “the list.” He had made that decision when he received his license. We were proud.

 

This decision has proven to be the ultimate gift from Paul. His kidneys have been given to two women in their 50s, and a gentleman who was 70 received his liver. Two others received his corneas and three received his heart valves. Gifts have been given to people in 11 different states. The total number that we know of at this moment is 69 ... 69 people of all ages who have been given a gift of life from our redheaded, freckled, fun loving, energetic young son. The letters we have received from recipient families have touched our hearts and given us hope. We rejoice with the recipients and their families as they experience new life, a better quality of life because of organ/tissue donation. We pray that somewhere someone may be dancing, surfing, playing soccer, reading, or running because of Paul’s gifts.

 

Our family continues to grieve for Paul. We miss him every minute of every day. We struggle to figure out how to put the pieces of life back together. With God’s mercy and grace and the help of family and friends, we are trying.

 

I love the quote by Charles Beard, “When it is dark enough, you can see the stars.” Paul’s stars are shining down on us: stars of memories, of the love of family and friends, and stars of the gift of life. We are thankful.





Source-Nguồn: https://www.donatelifevirginia.org/stories-of-hope/paul#more-1269


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 89)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 112)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 140)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 141)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
25 Tháng Mười Một 202011:39 CH(Xem: 165)
Thưa Thầy! Tôi nay đã 70 tuổi, vừa mới về hưu, vợ thì đã qua đời cách đây hơn chục năm. Tưởng chừng ở tuổi này tôi có thể an dưỡng tuổi già nhưng không Thầy ạ, tôi không biết mình từng tạo nghiệp gì để bây giờ con cháu suốt ngày gây sự với nhau. Cháu đích tôn của tôi hồi đó đặt kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ lại ăn chơi lêu lổng,
24 Tháng Mười Một 20209:29 CH(Xem: 169)
Khi mới xuất gia, tôi không có ý định trở thành một dịch giả. Vị thầy đầu tiên của tôi là một tu sĩ người Việt, và tôi ở với thầy tại California trong thập niên 1960. Thầy đã chỉ cho tôi thấy tầm quan trọng trong việc học các loại ngữ văn của kinh điển Phật giáo, bắt đầu là tiếng Pāli, như là một công cụ để thông hiểu Giáo Pháp. Khi tôi đến
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 200)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười Một 202010:24 CH(Xem: 201)
Gần đây tôi có dịp quen biết một người phụ nữ khá lớn tuổi, bà này thường tỏ ra thương hại bạn bè khi thấy họ lúc nào cũng bận tâm lo lắng đến tiền bạc, ngay cả lúc mà cái chết đã gần kề. Bà bảo rằng: "Chưa hề có ai thấy một chiếc két sắt đặt trên một cỗ quan tài bao giờ cả !". Như vậy thì chúng ta sẽ nên lưu lại cho con cháu mình
21 Tháng Mười Một 20206:28 CH(Xem: 221)
Mười bốn câu trích dẫn lời của Đức Phật dưới đây được chọn trong số 34 câu đã được đăng tải trên trang mạng của báo Le Monde, một tổ hợp báo chí uy tínlâu đời của nước Pháp. Một số câu được trích nguyên văn từ các bài kinh, trong trường hợp này nguồn gốc của các câu trích dẫn đó sẽ được ghi chú rõ ràng, trái lại các câu
20 Tháng Mười Một 20201:53 CH(Xem: 212)
Điều trước nhất, ta nên thấy được sự khác biệt giữa một cái đau nơi thân với phản ứng của tâm đối với cái đau ấy. Mặc dù thân và tâm có mối liên hệ rất mật thiết với nhau, nhưng tâm ta không nhất thiết phải chịu cùng chung một số phận với thân. Khi thân có một cơn đau, tâm ta có thể lùi ra xa một chút. Thay vì bị lôi kéo vào, tâm ta có thể
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 292)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
18 Tháng Mười Một 20206:45 CH(Xem: 234)
Bài viết dưới đây, nguyên gốc là tài liệu hướng dẫn thực hành Phật Pháp, được phổ biến nội bộ trong một nhóm học Phật. Nhóm này có khoảng 10 thành viên nồng cốt, thường cùng nhau tu tập vào mỗi chiều tối thứ Sáu tại gia, về sau được đổi qua mỗi sáng thứ Bảy do đa phần anh chị em trong nhóm đã nghỉ hưu. Qua cơn bão dịch
14 Tháng Mười Một 20202:41 CH(Xem: 265)
Từ khổ đau đến chấm dứt khổ đau cách nhau bao xa? Khoảng cách ấy ta có thể vượt qua chỉ trong một chớp mắt. Đó là lời Phật dạy trong kinh Tu Tập Căn (Indriyabhavana Sutta), bài kinh cuối của Trung Bộ Kinh, số 152. Trong một trao đổi với một người đệ tử của Bà la môn tên Uttara, đức Phật mở đầu bằng sự diễn tả một kinh nghiệm
13 Tháng Mười Một 20208:24 CH(Xem: 274)
- Trong các kinh điển có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng chữ Niết Bàn (Nirvana) không ngoài những nghĩa Viên tịch (hoàn toàn vắng lặng), Vô sanh (không còn sanh diệt) và Giải thoát v.v... những nghĩa này nhằm chỉ cho người đạt đạo sống trong trạng thái tâm thể hoàn toàn vắng lặng, dứt hết vọng tưởng vô minh.
12 Tháng Mười Một 20207:33 CH(Xem: 259)
Tại sao người hiền lành lại gặp phải tai ương? Câu hỏi này đặc biệt thích hợp khi áp dụng vào bối cảnh đại dịch Covid-19 đang diễn ra. Bệnh Covid-19 không chừa một ai, từ người giầu có đến người nghèo, từ người quyền quý đến người bình dân, từ người khỏe mạnh đến người yếu đuối. Tuy nhiên, ngay cả trong đời sống hàng ngày,
11 Tháng Mười Một 202011:43 CH(Xem: 256)
Có một anh thương gia cưới một người vợ xinh đẹp. Họ sống với nhau và sinh ra một bé trai kháu khỉnh. Nhưng người vợ lại ngã bịnh và mất sau đó, người chồng bất hạnh dồn tất cả tình thương vào đứa con. Đứa bé trở thành nguồn vui và hạnh phúc duy nhất của anh. Một hôm, vì việc buôn bán anh phải rời khỏi nhà, có một bọn cướp
10 Tháng Mười Một 20208:33 CH(Xem: 570)
Sáng nay, Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã viết thư cho Joe Biden để chúc mừng Ông được bầu làm Tổng thống tiếp theo của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngài viết: “Như có lẽ bạn đã biết, từ lâu tôi đã ngưỡng mộ Hoa Kỳ như một nền tảng của sự tự do, dân chủ, tự do tôn giáo và pháp quyền. Nhân loại đã đặt niềm hy vọng lớn lao vào tầm nhìn
09 Tháng Mười Một 20208:19 CH(Xem: 294)
Có một chuyện kể trong Phật giáo như sau, có một vị tăng nhân cứu được mạng sống của một người thanh niên tự sát. Người thanh niên sau khi tỉnh dậy, nói với vị tăng nhân: “Cảm ơn đại sư, nhưng xin ngài đừng phí sức cứu tôi bởi vì tôi đã quyết định không sống nữa rồi. Hôm nay cho dù không chết thì ngày mai tôi cũng vẫn chết”.
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 358)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 386)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2195)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 3886)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5513)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 292)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 358)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 386)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 200)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5327)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 448)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 457)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2973)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 1988)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng