Ân Thầy

16 Tháng Tư 201810:52 CH(Xem: 1052)
Ân Thầy
 
AnThay_1B
AnThay_2B
 

Ân Thầy
Thích Nữ Như Tịnh
Nguồn: thuongchieu.net
 

____________________

 

 

Nhớ lại lúc Thầy gởi chúng tôi vào Ni trường Dược Sư tu học, khi ấy Thầy đang đảm trách hai lớp Trung cấp, một ở Phật học viện Huệ Nghiêm và một ở Ni trường Dược Sư. Về mặt giáo dục Tăng ni, có thể nói Thầy đã góp sức rất  nhiều cho Phật giáo Việt Nam trong giai đoạn này. Mặc dù bận lo việc giáo dục và đào tạo Tăng ni không nhỏ, nhưng trong tâm Thầy vẫn luôn ôm ấp hoài bão được có thời gian chuyên tu thiền định, như chư Phật chư Tổ đã dạy. Vì thế, sau khi hai lớp Trung cấp mãn khóa, Thầy quyết tâm thực hiện hoài bão của mình.

 

 Vào năm 1966 Thầy ra Vũng Tàu, thấy vùng đất trên núi Lớn sầm uất, cảnh quan mát mẻ, Thầy quyết định chọn nơi này để cất thất chuyên tu. Nhân duyên đầy đủ, Thầy bắt tay vào việc chặt cây phá rừng, san dọnmặt bằng xây dựng thiền thất, vài sư huynh đang học ở Phật học viện Huệ Nghiêm cũng theo ra đây phụ giúp Thầy.

 

Bấy giờ tình hình đất nước đang không ổn định. Tất cả học sinh, sinh  viên ở Sài Gòn đều phải nghỉ học, chúng tôi cũng không ngoại lệ. Nghe tin,  Thầy liền đến Ni trường Dược Sư, xin quý Sư Bà trong Ban Giám Đốc cho chúng tôi được ra Vũng Tàu phụ công tác. Được phép, chúng tôi ai nấy đều  vui mừng hớn hở. Hôm sau Thầy nhờ xe của Phật học viện Huệ Nghiêm đến rước chúng tôi đi. Nhìn thấy phía sau xe chở một bao gạo lớn, chúng tôi thích thú bảo nhau: “Chừng nào ăn hết gạo, mình mới trở về Dược Sư !”  Huynh đệ chúng tôi mải vui, đến nơi lúc nào không hay. Xe dừng ở chân núi, phải lội bộ lên chùa Hang, đây là nơi Thầy gởi cho chúng tôi ở tạm. Sau khi cất hành lý xong, chúng tôi tiếp tục leo núi. Con đường dốc đứng, lối đi  chật hẹp, rất khó khăn chúng tôi mới lên được tới nơi để chào Thầy.

 

Vạn sự khởi đầu nan! Công việc phá rừng thật không dễ chút nào, có thể nói là rất vất vả. Bấy giờ Thầy còn trẻ khỏe, lúc nào cũng xông pha đi trước mở đường, mấy cây tre cao to chằng chịt, chỉ một phát là Thầy chặt đứt rồi. Còn chúng tôi, những ni sinh trẻ, có nhiệm vụ kéo tre dọn dẹp thôi mà đã bơ phờ. Ban đầu nghe nói kéo tre tưởng chừng đơn giản, nhưng không ngờ đòi hỏi phải thật nhanh lẹ mới được. Bởi vì nếu chậm một chút  là đã không theo kịp Thầy. Chúng tôi không ai dám ngơi tay, Thầy chặt đưa, chúng tôi kéo dọn, các sư huynh tôi thì phá dẹp ở phía sau. Thầy trò cùng nhau phát dọn, mồ hôi ướt đẫm, mệt lả, người bị lá tre cắt, kẻ đứt tay, bầm chân, kiến cắn v.v... Tuy nhọc nhằn như vậy, nhưng trên gương mặt mọi người vẫn tràn đầy hoan hỷ, tinh thần phấn chấn, hăng hái làm việc chẳng ngại gian nan.

 

Sau khi phá được một khoảng đất trống, Thầy cho cất cái thất nhỏ,  vách mái bằng lá, nền tráng xi măng. Trên núi làm gì cũng vất vả, muốn cất một cái thất thôi cũng rất khó khăn! Huynh đệ chúng tôi dốc sức lao tác, các sư huynh là nam nên phải vác đá, xi măng từ chân núi lên, còn tỷ muội chúng tôi thì khiêng cát, nấu ăn... mỗi người tận tâm tận lực trong công việc của mình.

 

Thất cất chưa xong thì một trận mưa đổ ập xuống, Thầy trò ướt đẫm.  Chúng tôi không sao, còn Thầy bị nhiễm lạnh hôm sau thì cảm.

Sáng sớm, chúng tôi lên thăm Thầy:

- Thưa Thầy, hôm nay Thầy không khỏe đừng đi làm, để đó tụi con làm.

Thầy nói:

- Không sao, Thầy làm được.

Chúng tôi năn nỉ:

- Thầy nghỉ cho khỏe rồi làm tiếp, tụi con tự làm được mà!

Thầy đứng dậy cầm cây búa lên, cười bảo:

- Đã tiến thì không lùi.

 

Thầy bị cảm thân thể nhọc nhằn, nhưng Thầy vẫn quyết chí không ngơi nghỉ, không lùi bước. Chúng tôi lại được học từ Thầy những bài pháp sống như thế. Thầy không chỉ giáo huấn chúng tôi bằng khẩu giáo qua ngôn ngữ kinh điển, mà còn từ thân giáo ngay trong cuộc sống của Thầy.  Thầy đã thầm truyền trao cho chúng tôi những lực dụng như thế.

 

Mỗi chiều, sau một ngày làm việc vất vả, tắm rửa ăn uống xong chúng tôi lại được quây quần bên Thầy, Thầy dạy những bài pháp ngắn, kể cho nghe những mẫu chuyện nhỏ... thâm tình mà tràn đầy pháp vị. Chúng tôi hăng say lắng lòng nghe lời Thầy chỉ dạy, dường như quên đi thời giờ. Thấy trời sẫm tối, Thầy bảo chúng tôi về nghỉ. Cúi chào Thầy, bước nhẹ đôi chân xuống núi nhưng lòng thì vẫn còn muốn được ngồi bên Thầy. Chúng tôi vừa đi vừa ngoái đầu lại, Thầy vẫn ngồi đó dõi mắt nhìn theo đám đệ tử đang dẫn nhau xuống núi. Đến bây giờ chúng tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian ấy. Những bài học kinh điển này thật khó mà quên được !

 

Chúng tôi đã sống lao động, tu học trong dòng đời biến chuyển và trong thâm ân giáo dưỡng của Thầy như thế. Núi rừng rộn rã tiếng cười, cỏ gai biến dần, hố đồi bằng phẳng, từng khoảnh đất phơi bày, ngôi thất nhỏ được mọc lên và Thầy đặt tên là “Pháp Lạc Thất”.

 

Rất vui, Thầy kể cho chúng tôi nghe, hồi nhỏ Thầy có dịp lên núi Ba  Thê ở Châu Đốc, rừng núi hữu tình Thầy thích quá, ứng khẩu làm thơ:

 

“Non đảnh là nơi thú lắm ai,

Đó cảnh nhàn du của khách tài,

Tiếng mõ công phu người tỉnh giấc,

Chuông hồi văng vẳng quá bi ai!”

 

Thầy nói: “Thuở nhỏ Thầy thích núi, nên bây giờ Thầy được làm ông  tăng ở núi”. Chúng tôi cùng cười, vậy là Thầy đã thực hiện được hoài bão  của mình.

 

Không lâu sau, Sài Gòn tạm ổn định, các trường mở cửa cho đi học  lại, chúng tôi phải trở về Ni trường Dược Sư để tiếp tục việc học của mình,  Thầy và các sư huynh tôi thì về lại Huệ Nghiêm. Trở về Huệ Nghiêm, Thầy bàn giao công việc trường lại cho Hòa thượng Bửu Huệ. Sắp xếp ổn định,  Thầy trở ra Pháp Lạc Thất, áp dụng phương pháp tu thiền để nhập thất chuyên tu. Quả thật, Phật pháp không cô phụ người. Với sự quyết tâm tu, Thầy sáng được lý đạo. Cảm ngộ ân sâu Tam Bảo, ra thất Thầy bắt đầu  xây dựng Thiền đường, Tăng đường... Thiền viện Chơn Không được chính  thức thành lập. Nghe tin Thầy mở lớp hướng dẫn cho Tăng ni, Phật tử tu thiền, chúng tôi cũng háo hức muốn làm Thiền sinh, nhưng Thầy cương  quyết không cho. Thầy bảo chúng tôi phải học cho xong chương trình của mình. Năm 1974, Thầy mở lớp chuyên tu khóa II. Việc học cũng vừa hoàn tất, chúng tôi xin phép Thầy được tham dự khóa học này, Thầy cho phép. Vậy là mỗi tháng chúng tôi lại lên Chơn Không một tuần, để học kinh và  thực tập tọa thiền.

 

Ngoảnh lại thời gian như giấc mộng, nhưng chính trong thời gian này mà huynh đệ chúng tôi từng bước trưởng thành. Chúng tôi đầy đủ phúc báu và nhân duyên được theo Thầy học đạo, Thầy đã đem phương pháp thiền quán mà Thầy ứng dụng tu tập để chỉ dạy lại cho chúng tôi. Nhờ đó chúng tôi thấm nhuần và hiểu sâu hơn lời của Phật Tổ dạy. Càng thực hành càng an lạc. Chúng tôi có niềm tin vững chắc vào chính mình. Đức Phật đâu không từng nói: “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành” đó sao!

 

 

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 20191:33 CH(Xem: 37)
Cuộc phỏng vấn dưới đây do Roger Wheeler thực hiện với Đại đức Ajahn Sumedho ở Hiệp hội Thiền Minh Sát Tuệ ở Barre, Massa Chusetts, Hoa Kỳ vào tháng 5 năm 1981. Đại đức Sumedho, một tỳ khưu của hệ phái Nguyên Thủy; hiện nay là bậc cao tăng ở Trung Tâm Phật Giáo Amaravati, gần Hemel Hempstead, thuộc Anh quốc.
19 Tháng Bảy 20196:30 CH(Xem: 241)
Tủ Sách Và Bài Viết Của HT. Thích Thanh Từ
16 Tháng Bảy 201910:46 CH(Xem: 56)
Con nên hành trong sinh hoạt đời sống hàng ngày trước để điều chỉnh tâm thiền cho đúng trước rồi ngồi mới tốt. Khi ngồi chỉ thư giãn buông xả để tâm rỗng lặng trong sáng tự nhiên, không dụng công dụng ý gì cả, nếu có hiện tượng gì xảy ra chỉ sáng suốt thấy rõ sự sinh diệt của nó thôi thì không sao.
15 Tháng Bảy 201910:45 CH(Xem: 76)
Con sống chung với chồng con, có nhiều trận cãi vả, chiến tranh, đau thương kịch liệt làm cho con hình thành những ám ảnh, ác mộng và sợ hãi. Con không biết chồng con cũng bị giống như con không. Nhưng giờ con rất sợ hãi thưa Thầy... sợ con không thể nào đi tiếp tục cùng chồng con hết đoạn đường còn lại. Sợ nếu như tiếp tục sống với nhau
14 Tháng Bảy 20199:42 CH(Xem: 73)
Một con vật đã chết mà không phải do mình sát sinh, và không phải chủ đích dành cho mình, thì ăn được. Đức Phật gọi là tịnh nhục. Thời Đức Phật có nói đến Tam Tịnh Nhục. Riêng các vị tu học ở trong rừng còn có thêm hai điều về Tịnh Nhục, là tự tử và thú tàng. Ví dụ con nai chạy trên núi sảy chân nên chết, nghĩa là có một con thú tự chết,
13 Tháng Bảy 201910:23 CH(Xem: 81)
Có một dịp Thầy gặp một người đang làm công tác hỗ trợ trẻ em tàn tật, người đó nói: “Con không chấp nhận Đạo Phật cho rằng nhân quả nghiệp báo từ kiếp trước làm ác thì kiếp này phải trả, nói như vậy thì tội cho các em quá! Trong khi đó các em cần được chăm sóc, thương yêu vì các em thiếu may mắn hơn mọi người.”
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 674)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 2142)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
11 Tháng Bảy 201910:36 SA(Xem: 104)
Đây là quyển sách đầu tiên chúng tôi viết về Thiền. Nó đã thai nghén nhiều năm, nay mới ra mắt độc giả. Chúng tôi cho nó ra đời nhằm vào những điểm sau đây: - Để bổ cứu phần nào lối học Phật mất gốc của Phật giáo đồ Việt Nam. - Để giúp cho những người có thiện chí tu thiền biết được lối tu và phân biệt tà chánh.
10 Tháng Bảy 201910:48 CH(Xem: 84)
Tất cả mọi sinh vật trên hành tinh do ăn mà sống còn, tồn tại. Cách ăn của động vật và thực vật tuy có khác biệt, nhưng tựu trung chỉ là đem dưỡng chất vào nuôi tự thể. Động vật có thể nuôi sống bằng thịt của động vật nhỏ hơn hoặc bằng cây cỏ; tuy nhiên, những loài bò sát như rắn rung chuông hay rùa đất có thể sống bằng năng lượng đất trời
09 Tháng Bảy 20194:14 CH(Xem: 112)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn độc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu. Bệnh của chúng tôi là, cái gì thấy hay, không thể ôm ấp trong lòng, mà phải phô bày cho mọi người cùng biết;
07 Tháng Bảy 20199:33 CH(Xem: 203)
Chúng tôi viết quyển sách này cho những người mới bắt đầu học Phật. Bước đầu tuy tầm thường song không kém phần quan trọng, nếu bước đầu đi sai, những bước sau khó mà đúng được. Người học Phật khi mới vào đạo không hiểu đúng tinh thần Phật giáo,
06 Tháng Bảy 20194:30 CH(Xem: 136)
Nếu phải bình chọn nhân vật cống hiến cho văn hóa Phật giáo năm qua, tôi không ngần ngại đề xuất nhị vị Đại đức Thích Nhuận Đức và Thích Nhuận Thường. Đóng góp của hai thầy, theo tôi, là thầm lặng nhưng vô cùng to lớn cho thế hệ trẻ Phật giáo hiện tại và tương lai. Với bộ tranh thơ Đức Phật với tuổi thơ, quý thầy đã thực sự đem lại một làn gió mới,
05 Tháng Bảy 201910:48 CH(Xem: 154)
Trong các buổi pháp thoại, đến phần giới thiệu pháp môn hành trì, tôi thường giới thiệu pháp môn “Thắp sáng sự nhận biết”. Thực hành pháp môn này rất đơn giản: Ví dụ khi vui buồn đến, chúng ta tách mình ra khỏi vui buồn, đứng ngoài làm người quan sát, nhận biết vui buồn chỉ là những cảm thọ đến rồi đi, không dính chi đến mình cả.
04 Tháng Bảy 20197:23 SA(Xem: 227)
Đức Đạt Lai Lạt Ma nói từ Tu viện Sera Monastery ở Nam Ấn Độ, về quà tặng ý nghĩa nhất mà ngài có thể nhận được cho ngày sinh nhật của ngài, trong một đoạn phim YouTube ngắn, đấy là một cuộc nói chuyện từ phương xa, phát hình trực tiếp qua mạng toàn cầu, trong ngày lễ kỷ niệm sinh nhật thứ 78 của ngài, được tổ chức tại Đài Loan (Taiwan)
02 Tháng Bảy 20199:34 CH(Xem: 126)
... Bởi vì đa số người theo đạo Phật, nhất là các vị lớn tuổi không tìm hiểu đúng chánh pháp. Trái lại cứ tin tưởng theo tập quán cổ truyền, do đó đạo Phật không còn thực tế lại trở thành huyền hoặc. Đó là một trong những điều khiến cho Phật pháp đi đến suy tàn.
02 Tháng Bảy 20197:23 SA(Xem: 155)
Ví dụ như bây giờ ta xách một giỏ nặng thấy khổ, nếu có ai tới xách giùm lúc đó mình thấy vui. Như vậy vui từ đâu mà có? Qua hết khổ tạm gọi là vui, chớ không có cái vui thật. Thế gian chỉ vui trong cái khổ thôi, chớ không có vui thật. Nỗi buồn kéo dài người ta chịu không nổi,
01 Tháng Bảy 201912:23 CH(Xem: 150)
Ở trong thất, một hôm tôi có cảm niệm xót thương. Xót thương ai? Một là xót thương tôi. Bởi trên đường tu đã hai phần ba cuộc đời rồi, tôi mới nhận ra nơi mình có con người bất tử, tức ngay nơi thân sanh tử này có con người không sanh tử. Khi nhận được như vậy,
30 Tháng Sáu 20196:24 SA(Xem: 130)
Đề tài hôm nay tôi nói là “Chỗ đồng khác giữa Phật học và Khoa học”. Đây là một vấn đề trọng đại. Từ trước đến giờ, đạo Phật được một số nhà khoa học công nhận là đạo khoa học. Tại sao? Vì đạo Phật phân tích sự vật, con người rất chi ly và hợp lý với khoa học.
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 674)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 2142)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 1119)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
19 Tháng Bảy 20196:30 CH(Xem: 241)
Tủ Sách Và Bài Viết Của HT. Thích Thanh Từ
11 Tháng Bảy 201910:36 SA(Xem: 104)
Đây là quyển sách đầu tiên chúng tôi viết về Thiền. Nó đã thai nghén nhiều năm, nay mới ra mắt độc giả. Chúng tôi cho nó ra đời nhằm vào những điểm sau đây: - Để bổ cứu phần nào lối học Phật mất gốc của Phật giáo đồ Việt Nam. - Để giúp cho những người có thiện chí tu thiền biết được lối tu và phân biệt tà chánh.
09 Tháng Bảy 20194:14 CH(Xem: 112)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn độc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu. Bệnh của chúng tôi là, cái gì thấy hay, không thể ôm ấp trong lòng, mà phải phô bày cho mọi người cùng biết;
22 Tháng Sáu 20194:39 CH(Xem: 480)
"Ở gần tỉnh Benares, trong công viên nai ở Isipatana, Bậc Giác Ngộ, bậc hoàn hảo, bậc hoàn toàn tỉnh thức, tức là Đức Phật đã lăn Bánh-Xe-Pháp cao-quý nhất. Và bánh xe pháp nầy khộng thể nào quay ngược (trở lại) bởi bất cứ người nào trên thế giới, dù cho: đó là nhà sư tu khổ hạnh, hoặc là vị Bà La Môn, hoặc là vị trời, hoặc là Ma Vương,
20 Tháng Sáu 201910:54 CH(Xem: 473)
Tại thành phố Sāvatthī (Xá Vệ). "Nầy các Tỳ Kheo, ta sẽ giảng dạy, và phân tích cho các ông nghe về con đường cao quý có tám phần. Khi ta nói, các ông hãy chú ý và lắng nghe." "Bạch Thế Tôn, dạ vâng," họ cùng trả lời. Rồi, Đức Phật nói như sau: "Con đường cao quý có tám phần là gì? Con đường nầy gồm có: cái-nhìn-đúng, suy-nghĩ-đúng,
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 928)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 1199)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 1568)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 4472)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;