Ân Thầy

16 Tháng Tư 201810:52 CH(Xem: 734)
Ân Thầy
 
AnThay_1B
AnThay_2B
 

Ân Thầy
Thích Nữ Như Tịnh
Nguồn: thuongchieu.net
 

____________________

 

 

Nhớ lại lúc Thầy gởi chúng tôi vào Ni trường Dược Sư tu học, khi ấy Thầy đang đảm trách hai lớp Trung cấp, một ở Phật học viện Huệ Nghiêm và một ở Ni trường Dược Sư. Về mặt giáo dục Tăng ni, có thể nói Thầy đã góp sức rất  nhiều cho Phật giáo Việt Nam trong giai đoạn này. Mặc dù bận lo việc giáo dục và đào tạo Tăng ni không nhỏ, nhưng trong tâm Thầy vẫn luôn ôm ấp hoài bão được có thời gian chuyên tu thiền định, như chư Phật chư Tổ đã dạy. Vì thế, sau khi hai lớp Trung cấp mãn khóa, Thầy quyết tâm thực hiện hoài bão của mình.

 

 Vào năm 1966 Thầy ra Vũng Tàu, thấy vùng đất trên núi Lớn sầm uất, cảnh quan mát mẻ, Thầy quyết định chọn nơi này để cất thất chuyên tu. Nhân duyên đầy đủ, Thầy bắt tay vào việc chặt cây phá rừng, san dọnmặt bằng xây dựng thiền thất, vài sư huynh đang học ở Phật học viện Huệ Nghiêm cũng theo ra đây phụ giúp Thầy.

 

Bấy giờ tình hình đất nước đang không ổn định. Tất cả học sinh, sinh  viên ở Sài Gòn đều phải nghỉ học, chúng tôi cũng không ngoại lệ. Nghe tin,  Thầy liền đến Ni trường Dược Sư, xin quý Sư Bà trong Ban Giám Đốc cho chúng tôi được ra Vũng Tàu phụ công tác. Được phép, chúng tôi ai nấy đều  vui mừng hớn hở. Hôm sau Thầy nhờ xe của Phật học viện Huệ Nghiêm đến rước chúng tôi đi. Nhìn thấy phía sau xe chở một bao gạo lớn, chúng tôi thích thú bảo nhau: “Chừng nào ăn hết gạo, mình mới trở về Dược Sư !”  Huynh đệ chúng tôi mải vui, đến nơi lúc nào không hay. Xe dừng ở chân núi, phải lội bộ lên chùa Hang, đây là nơi Thầy gởi cho chúng tôi ở tạm. Sau khi cất hành lý xong, chúng tôi tiếp tục leo núi. Con đường dốc đứng, lối đi  chật hẹp, rất khó khăn chúng tôi mới lên được tới nơi để chào Thầy.

 

Vạn sự khởi đầu nan! Công việc phá rừng thật không dễ chút nào, có thể nói là rất vất vả. Bấy giờ Thầy còn trẻ khỏe, lúc nào cũng xông pha đi trước mở đường, mấy cây tre cao to chằng chịt, chỉ một phát là Thầy chặt đứt rồi. Còn chúng tôi, những ni sinh trẻ, có nhiệm vụ kéo tre dọn dẹp thôi mà đã bơ phờ. Ban đầu nghe nói kéo tre tưởng chừng đơn giản, nhưng không ngờ đòi hỏi phải thật nhanh lẹ mới được. Bởi vì nếu chậm một chút  là đã không theo kịp Thầy. Chúng tôi không ai dám ngơi tay, Thầy chặt đưa, chúng tôi kéo dọn, các sư huynh tôi thì phá dẹp ở phía sau. Thầy trò cùng nhau phát dọn, mồ hôi ướt đẫm, mệt lả, người bị lá tre cắt, kẻ đứt tay, bầm chân, kiến cắn v.v... Tuy nhọc nhằn như vậy, nhưng trên gương mặt mọi người vẫn tràn đầy hoan hỷ, tinh thần phấn chấn, hăng hái làm việc chẳng ngại gian nan.

 

Sau khi phá được một khoảng đất trống, Thầy cho cất cái thất nhỏ,  vách mái bằng lá, nền tráng xi măng. Trên núi làm gì cũng vất vả, muốn cất một cái thất thôi cũng rất khó khăn! Huynh đệ chúng tôi dốc sức lao tác, các sư huynh là nam nên phải vác đá, xi măng từ chân núi lên, còn tỷ muội chúng tôi thì khiêng cát, nấu ăn... mỗi người tận tâm tận lực trong công việc của mình.

 

Thất cất chưa xong thì một trận mưa đổ ập xuống, Thầy trò ướt đẫm.  Chúng tôi không sao, còn Thầy bị nhiễm lạnh hôm sau thì cảm.

Sáng sớm, chúng tôi lên thăm Thầy:

- Thưa Thầy, hôm nay Thầy không khỏe đừng đi làm, để đó tụi con làm.

Thầy nói:

- Không sao, Thầy làm được.

Chúng tôi năn nỉ:

- Thầy nghỉ cho khỏe rồi làm tiếp, tụi con tự làm được mà!

Thầy đứng dậy cầm cây búa lên, cười bảo:

- Đã tiến thì không lùi.

 

Thầy bị cảm thân thể nhọc nhằn, nhưng Thầy vẫn quyết chí không ngơi nghỉ, không lùi bước. Chúng tôi lại được học từ Thầy những bài pháp sống như thế. Thầy không chỉ giáo huấn chúng tôi bằng khẩu giáo qua ngôn ngữ kinh điển, mà còn từ thân giáo ngay trong cuộc sống của Thầy.  Thầy đã thầm truyền trao cho chúng tôi những lực dụng như thế.

 

Mỗi chiều, sau một ngày làm việc vất vả, tắm rửa ăn uống xong chúng tôi lại được quây quần bên Thầy, Thầy dạy những bài pháp ngắn, kể cho nghe những mẫu chuyện nhỏ... thâm tình mà tràn đầy pháp vị. Chúng tôi hăng say lắng lòng nghe lời Thầy chỉ dạy, dường như quên đi thời giờ. Thấy trời sẫm tối, Thầy bảo chúng tôi về nghỉ. Cúi chào Thầy, bước nhẹ đôi chân xuống núi nhưng lòng thì vẫn còn muốn được ngồi bên Thầy. Chúng tôi vừa đi vừa ngoái đầu lại, Thầy vẫn ngồi đó dõi mắt nhìn theo đám đệ tử đang dẫn nhau xuống núi. Đến bây giờ chúng tôi vẫn còn nhớ như in khoảng thời gian ấy. Những bài học kinh điển này thật khó mà quên được !

 

Chúng tôi đã sống lao động, tu học trong dòng đời biến chuyển và trong thâm ân giáo dưỡng của Thầy như thế. Núi rừng rộn rã tiếng cười, cỏ gai biến dần, hố đồi bằng phẳng, từng khoảnh đất phơi bày, ngôi thất nhỏ được mọc lên và Thầy đặt tên là “Pháp Lạc Thất”.

 

Rất vui, Thầy kể cho chúng tôi nghe, hồi nhỏ Thầy có dịp lên núi Ba  Thê ở Châu Đốc, rừng núi hữu tình Thầy thích quá, ứng khẩu làm thơ:

 

“Non đảnh là nơi thú lắm ai,

Đó cảnh nhàn du của khách tài,

Tiếng mõ công phu người tỉnh giấc,

Chuông hồi văng vẳng quá bi ai!”

 

Thầy nói: “Thuở nhỏ Thầy thích núi, nên bây giờ Thầy được làm ông  tăng ở núi”. Chúng tôi cùng cười, vậy là Thầy đã thực hiện được hoài bão  của mình.

 

Không lâu sau, Sài Gòn tạm ổn định, các trường mở cửa cho đi học  lại, chúng tôi phải trở về Ni trường Dược Sư để tiếp tục việc học của mình,  Thầy và các sư huynh tôi thì về lại Huệ Nghiêm. Trở về Huệ Nghiêm, Thầy bàn giao công việc trường lại cho Hòa thượng Bửu Huệ. Sắp xếp ổn định,  Thầy trở ra Pháp Lạc Thất, áp dụng phương pháp tu thiền để nhập thất chuyên tu. Quả thật, Phật pháp không cô phụ người. Với sự quyết tâm tu, Thầy sáng được lý đạo. Cảm ngộ ân sâu Tam Bảo, ra thất Thầy bắt đầu  xây dựng Thiền đường, Tăng đường... Thiền viện Chơn Không được chính  thức thành lập. Nghe tin Thầy mở lớp hướng dẫn cho Tăng ni, Phật tử tu thiền, chúng tôi cũng háo hức muốn làm Thiền sinh, nhưng Thầy cương  quyết không cho. Thầy bảo chúng tôi phải học cho xong chương trình của mình. Năm 1974, Thầy mở lớp chuyên tu khóa II. Việc học cũng vừa hoàn tất, chúng tôi xin phép Thầy được tham dự khóa học này, Thầy cho phép. Vậy là mỗi tháng chúng tôi lại lên Chơn Không một tuần, để học kinh và  thực tập tọa thiền.

 

Ngoảnh lại thời gian như giấc mộng, nhưng chính trong thời gian này mà huynh đệ chúng tôi từng bước trưởng thành. Chúng tôi đầy đủ phúc báu và nhân duyên được theo Thầy học đạo, Thầy đã đem phương pháp thiền quán mà Thầy ứng dụng tu tập để chỉ dạy lại cho chúng tôi. Nhờ đó chúng tôi thấm nhuần và hiểu sâu hơn lời của Phật Tổ dạy. Càng thực hành càng an lạc. Chúng tôi có niềm tin vững chắc vào chính mình. Đức Phật đâu không từng nói: “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành” đó sao!

 

 

 

____________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 201910:22 SA(Xem: 28)
Khoảng thời gian qua con sống rất phiền muộn, lo toan, sợ hãi đủ thứ. Nhưng cũng nhờ thế mà con cũng thấy mặt mũi con phần nào. Tham lam có, dính mắc có, yếu đuối có, ngã mạn có, lợi danh có... mọi thứ trên đời đều có. Và con lấy sự sinh diệt trong tâm và sự đến đi của pháp mà sống. Nó đến rồi đi. Mọi sự đều thế. Không là gì cả
21 Tháng Ba 20199:07 SA(Xem: 51)
Vì sự khác biệt này mà nhà khoa học tuy thấy rõ vô thường mà vẫn không thể giác ngộ - giải thoát được. Trong khi Phật giáo có thể đạt được mục đích giác ngộ - giải thoát vì thái độ nội tâm không còn bị trói buộc bởi sự biến đổi vô thường của muôn loài vạn vật. Về mặt kiến thức chúng ta đều biết với thời gian ai cũng sẽ già đi,
20 Tháng Ba 201910:10 SA(Xem: 56)
Buông là thái độ để yên mọi sự mọi vật như nó đang là và chỉ thấy nó như nó đang là thôi chứ không cho là, phải là, sẽ là gì cả. Nếu là thật sự buông thì tánh biết rỗng lặng trong sáng sẽ thấy pháp một cách hoàn hảo, và tánh biết tự nhiên sẽ tự biết lúc nào nên thả lỏng, lúc nào nên dụng công, mà không cần bản ngã xen vào phân vân tính toán.
19 Tháng Ba 20191:51 CH(Xem: 53)
Sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chính là đang thể hiện lý trong sự. Đó là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi không ngừng. Sự điều chỉnh này không nhằm hướng đến tương lai mà chỉ cốt trọn vẹn (trung chính) trong từng “thời vị” - tại đây và bây giờ. Sự trọn vẹn với thực tại trong từng giây phút chính là sự hoàn hảo của tương lai.
18 Tháng Ba 20198:57 SA(Xem: 72)
Con đã ly hôn nhưng chồng cũ của con luôn quấy rầy, luôn gây áp lực cho con. Con giải thích thế nào cũng không chịu nghe, thường nói xấu con trước con cái để con cái suy nghĩ và buồn bã. Con sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm lý con cái của con. Con luôn phải nhịn và không dám phản ứng gì. Khi con có người yêu khác thì chồng cũ lại quậy phá,
17 Tháng Ba 20198:26 SA(Xem: 65)
Từ khi còn bé con đã là một Phật tử, nhưng con ít thích đọc kinh sách, với con đơn giản là đến chùa làm phước thì thấy lòng mình vui và thanh thản. Nhưng từ khi ba con mất, con đi tìm hiểu về thế giới tâm linh với niềm khao khát mãnh liệt là được gặp lại ba một lần nữa, được nghe tiếng nói hoặc biết nguyện vọng của ba mình,
16 Tháng Ba 20198:40 CH(Xem: 63)
Tuy mới gặp gỡ để nghe Thầy giảng Pháp có hai buổi ở Melbourne, nhưng đối với con đây là một phước duyên quá lớn trong đời này. Vì con hiểu được những Pháp Thầy đã truyền trao và chỉ có một đường duy nhất để con đi trong suốt thời gian còn lại của kiếp người. Đó là y giáo phụng hành! Tùy duyên, thuận Pháp, vô ngã, vị tha.
15 Tháng Ba 201911:22 CH(Xem: 69)
Con đã giới thiệu trang web của Thầy cho anh, không biết anh đã đọc tới đâu và có nhận ra được điều gì không. Bản ngã và sở đắc hiện nay chính là trở ngại lớn nhất của anh nhưng bản thân anh không hề hay biết. Tuy nhiên pháp thiền của anh cũng không phải là vô ích, anh vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ghép thận rất đau đớn.
14 Tháng Ba 20198:30 CH(Xem: 78)
Bây giờ con lại đang có một vấn đề cần sự chỉ bảo của Thầy ạ. Từ sau khi được Thầy chỉ dẫn, con đã tìm và đã đọc gần hết số sách Thầy giới thiệu, cùng với các Hỏi Đáp mới nhất, trừ cuốn Niết Bàn con không tìm thấy. Nhờ đó mà bây giờ kiến thức về Phật Pháp của con đã vững hơn trước rất nhiều, nhưng hình như “cảnh giới” của con
13 Tháng Ba 20192:14 CH(Xem: 84)
Câu chuyện của con dài lê thê, có viết hàng nghìn chữ cũng không đủ, nếu muốn dùng ngôn ngữ và tâm tham cầu, bám víu, si mê để bộc lộ. Vì vậy, con sẽ không thể kể, con biết, đó là phần việc mà con phải tự làm, phải tự trải nghiệm đơn độc và nhận ra bài học cho mình. Giờ đây con xin thầy lời chỉ dạy về "đạo" mà con chưa được sáng tỏ:
12 Tháng Ba 20199:38 CH(Xem: 74)
Có thể con trình bày vấn đề hơi rối nhưng hiện nay nhàm chán, thời gian rỗi, làm việc một mình, suy nghĩ viển vông và việc giảm quyết tâm, kiên nhẫn ... có liên quan với nhau và thành một cụm vấn đề (hay bài học) của con trong giai đoạn này. Thực ra nó cũng giúp con hiểu được tính chất bất toại nguyện của sự vật cũng như sự vô ích
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
10 Tháng Ba 20197:26 SA(Xem: 78)
Ý thầy nói là đừng phân chia bạn đời hay bạn đạo, vì dù đời hay đạo thì cũng có người tốt người xấu. Con nói do nghiệp tức là đã công nhận nghiệp xấu, nghiệp tốt, nghiệp đúng, nghiệp sai, nghiệp thiện, nghiệp ác rồi, phải không? Nhưng nếu con cứ đổ cho nghiệp thì sao phải "chọn bạn mà chơi", "gần mực thì đen gần đèn thì sáng",
09 Tháng Ba 201910:43 SA(Xem: 90)
Sau buổi học pháp lần đầu tiên, ngày CN 27/03/11 vừa rồi, con đã nhận ra rằng 10 năm nay con chẳng có tu gì cả, một đống tật xấu vẫn còn nguyên, ngồi thiền nhiều để được chút phước hơn là ở ngoài đời thôi. Con cảm thấy tủi thân quá Thầy ạ (nói đến đây con không cầm được nước mắt)! Thầy thế độ xuất gia của con là một vị Tăng
08 Tháng Ba 201910:05 SA(Xem: 115)
Có trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính khái niệm ngôn từ đã có sẵn
07 Tháng Ba 20194:16 CH(Xem: 106)
Hỏi: Thưa Sư ông cho con hỏi, con đọc trong sách có câu "Hạnh phúc không phải là đích tới mà chính là con đường". Kính xin sư ông dạy thêm ạ! - Đúng vậy, nếu hạnh phúc ở cuối con đường thì bao lâu chưa đến đó hạnh phúc vẫn còn trong mơ tưởng, vậy từ đây đến đó chẳng lẽ chỉ toàn đau khổ thôi sao? Rồi khi đạt đến mục đích chắc gì đó là hạnh phúc
06 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 109)
- Tánh không vừa là thái độ tâm rỗng lặng, không tạo tác, tự nhiên vô vi; vừa là bản chất của tất cả pháp dù đó là pháp tướng sinh diệt hay pháp tánh bất sinh. - Tánh không của tâm là rỗng lặng (santabhāva). Tánh không của pháp là tự nhiên (sabhāva). Do đó khi tâm rỗng lặng thì thấy pháp tự nhiên.
05 Tháng Ba 20192:32 CH(Xem: 125)
Con xin hỏi thêm thầy cho rõ hơn về vấn đề hữu vi - vô vi, chấp có - chấp không. Như con đã trình bày qua với thầy, con bắt đầu vào Đạo từ không môn (Lão Tử, Bát-nhã và Thiền đốn ngộ). Con nghĩ khá nhiều Phật tử Việt Nam cũng bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật theo cách thức này do sự phổ biến các kinh sách của Thiền Tông và văn hệ Bát-nhã.
04 Tháng Ba 20191:02 CH(Xem: 126)
Con tên Đông, 51 tuổi, có vợ và hai con trai. Gia đình theo Phật giáo Nguyên thủy từ đời bố mẹ. Bản thân con cũng thực hành thiền Nguyên thủy theo cách tự học qua sách vở hay kinh điển. Con đã đọc sách của Thầy viết, nghe các bài Pháp thoại của Thầy giảng giải. Qua đó con nhận thấy kiến thức của Thầy thật uyên bác
03 Tháng Ba 20196:38 CH(Xem: 136)
...Kính thưa Thầy, khi chưa được học với Thầy mà chỉ nghe Thầy giảng trên Pháp Thoại ở trang web trungtamhotong.org thôi, đối với con những điều Thầy giảng thật hay thật hợp lý nhưng để thực tập quả là một điều hơi xa vời với con Thầy ạ. Nhưng đến khi gặp Thầy rồi con mới thấy thiền sao mà đơn giản và nhẹ nhàng đến vậy.
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 518)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1438)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2285)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1088)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
27 Tháng Mười Một 20186:47 SA(Xem: 1045)
Kinh Pháp Cú (PKK), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 3131)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 568)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 680)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 3974)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 340)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 341)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,