Giờ Con Đã Nhận Ra

28 Tháng Tám 20179:25 SA(Xem: 1196)
Giờ Con Đã Nhận Ra

  

TV-ThuongChieu_10_B
 (Hình: Thiền Viện Thường Chiếu)

 
Giờ Con Đã Nhận Ra
Chánh Phúc Đạt
Nguồn: thuongchieu.net
 
____________________
 

 

Mỗi người trong chúng ta, ai cũng có tuổi thơ rồi lớn dần theo thời gian mà thành một người trưởng thành trong xã hội này. Ai cũng nói rằng, nhắc tới tuổi thơ là nhắc tới những tháng ngày không tì vết. Nhưng với tôi, quá trình đó có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt.

 

Tuổi thơ của tôi đã từng trải qua những vết thương nhỏ trong tâm trí của một đứa trẻ. Trong khi những người bạn cùng trang lứa lại được hưởng thụ sự hồn nhiên, vô lo, vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người.

 

Tôi sinh ra trong một gia đình đông anh em, chủ yếu là nuôi sống nhau bằng nghề đánh bắt cá biển. Gánh nặng gia đình đè trên đôi vai của bố mẹ. Cuộc đời của bố gắn liền với nghề biển từ rất nhỏ. Hàng ngày, ông cùng mẹ thức dậy từ lúc ba giờ khuya, chuẩn bị cho chuyến đi bắt hải sản xa bờ. Nắng mưa sóng gió trên biển ông đều phải chịu, chỉ mong sao có những mẻ cá lớn để có cơm ăn áo mặc cho vợ con. Công việc của bố rất vất vả, khiến sức khỏe của ông ngày càng yếu dần. Để chống chọi với những lúc mệt mỏi, ông tìm tới những chén rượu. Bởi người đi biển vẫn nghĩ “Đi biển ngoài khơi, thời tiết thường hay gió lạnh giá rét, uống rượu có tác dụng làm nóng cơ thể, co giãn xương cốt, khỏe trong người”. Nhưng bố không biết đó là lý do làm bố giảm đi lý trí, nghị lực và ảnh hưởng rất nhiều tới sức khỏe. Thế là uống rượu thành thói quen. Hàng ngày, phải có nó bố mới ăn cơm và cảm thấy ngon miệng hơn.

 

Thời gian trôi nhanh, gia đình tôi phải chứng kiến cảnh bố tôi lâm bệnh nặng. Một căn bệnh gan ác tính. Bố suy sụp tinh thần và mọi thành viên trong gia đình phải lo lắng, chạy tiền chữa bệnh cho bố. Cuộc sống vốn đã thiếu thốn giờ càng khó khăn hơn. Khi hết đường vay mượn, bố mẹ tôi quyết định bán nhà. Bán nhà rồi, điều trị một thời gian ngắn nữa thì bố ra đi. Hết một kiếp người ngắn ngủi. Bố chẳng mang theo được gì cho riêng mình để làm điểm tựa tốt cho kiếp sau.

 

Sau khi bố mất, cuộc sống gia đình tôi có nhiều biến động, gánh nặng đè lên đôi vai gầy nhỏ bé của mẹ, một người phụ nữ đầy nghị lực. Người đã từng trang trải cuộc đời cho chồng con và lấy đó làm lẽ sống đời mình. Mẹ hy sinh, vất vả, bươn chải để con cái có những ngày tháng ấm no. Lúc bố còn sinh tiền, mẹ đã chẳng được hạnh phúc mấy. Bởi say rồi là ông chửi mắng đánh đập vợ con. Bà luôn phải chịu những trận đòn đến ngất xỉu. Thân hình mẹ vốn nhỏ bé, gầy gò giờ càng tiều tụy, không biết sao bà có thể chịu đựng được những trận đòn như thế, không phải chỉ dành riêng cho mình mà còn cho con cái. Chúng tôi nhỏ quá, không hiểu hết được nỗi đau mà mẹ phải chịu, không biết nói một lời an ủi hỏi thăm bà, đôi khi chỉ biết cãi cối cãi chày và làm bà thêm lo lắng.

 

Lúc còn nhỏ, tôi là đứa trẻ ít nói, luôn biết phụ mẹ làm những công việc trong nhà, nhưng bố hoàn toàn không thích tôi. Ông nghĩ tôi là con rơi của mẹ. Đó là lý do khiến cuộc sống của tôi ngập tràn sự chửi mắng và đánh đập. Mỗi lần thế bố mẹ lại cãi nhau. Bà lại bị đòn roi nhiều hơn.

 

Có quá khứ nào đi qua mà tìm lại được? Giờ bố đã ra đi, chỉ còn lại mẹ làm điểm tựa cho tụi con lớn dần theo ngày tháng. Một đàn con dại quanh quẩn bám lấy mẹ để sống. Lớn dần, chúng tôi ý thức hơn nỗi thống khổ của bố mẹ nên cũng biết thương yêu đùm bọc nhau trưởng thành. Mỗi đứa đều biết bươn chải với đời, kiếm công ăn việc làm, lo được cuộc sống của riêng mình.

 

Các anh chị lớn đều đi làm xa. Mọi việc ở nhà, tôi phải thay mẹ khi mẹ vắng nhà. Ngày trước bố còn sống, tôi cũng là đứa chăm bố bệnh và lo cho hai em nhỏ. Điều kiện như thế không cho phép tôi được hồn nhiên vui chơi với chúng bạn bên ngoài. Mặc cảm về bản thân luôn đè nặng lên tôi, nhưng tôi cũng cảm ơn hoàn cảnh khó khăn đã giúp tôi ý thức được sự vất vả của những người thân, để tự hiểu rõ bản thân mình cần phấn đấu nhiều hơn trong học tập.

 

May là thời gian sau này, tôi luôn nhận được tình thương yêu từ mẹ và các anh chị cũng như họ hàng người thân trong gia đình.

 

Tốt nghiệp cấp ba xong, tôi theo anh chị vào Nam, ôn thi và tìm trường để học. Khi việc học được ổn định, cũng là lúc tôi được một số bạn hướng dẫn đi chùa. Chắc có lẽ do phước duyên đời trước. Vì từ trước tới giờ tôi không biết gì về các sinh hoạt ở chùa. Thuở nhỏ theo mẹ đi chùa cũng chỉ là để lễ lộc, cúng bái hay bói toán, cầu Phật phù hộ cho gia đình được an vui, hạnh phúc v.v... Với tôi, thầy tu là những người đói khổ, thất tình, mồ côi, không nơi nương tựa nên họ dựa vào chùa sinh sống qua ngày. Tôi chỉ biết như thế. Giờ nghe bạn nói đi chùa thanh tịnh, cảnh chùa mát mẻ v.v… tôi thấy cũng hay hay nên đi theo. Lên xe gặp mấy anh chị mặc đồ lam, thấy họ hiền lành và cũng dễ có thiện cảm. Họ hỏi thăm tôi rất ân cần.

 

Thiền viện rộng lớn, cây cối xanh tươi, vườn cảnh có lối kiến trúc hài hòa giản dị… Cách xây dựng thật lạ mắt chưa từng thấy bao giờ. Dòng người tấp nập, khuôn mặt của mọi người hiện lên niềm an vui hạnh phúc. Khi gặp quý thầy, tôi ngạc nhiên khi thấy quý thầy mặc đồ màu vàng sao nhiều đến vậy. Vị nào cũng toát lên vẻ thanh tịnh, tướng mạo đoan trang, nhìn phong thái thật thanh thoát, đi đứng thật oai nghiêm. Khác hẳn những thầy tôi từng gặp ở đình làng, tướng mạo không khác người thường, hút thuốc lào phì phèo, có gia đình, ăn mặn… Nói chung, dung hạnh của người tu không như mình từng nghĩ. Trong tôi cảm giác rất yên bình xuất hiện. Việc tìm hiểu về thiền viện bắt đầu hé mở trong tôi. Lại được nghe các anh chị gọi nhau bằng chữ huynh đệ sao mà thân thương gần gũi!

 

Huynh đệ dẫn tôi vào đảnh lễ Hòa thượng. Nay là sư phụ của tôi, Hòa thượng Thích Nhật Quang. Tôi biết Ngài khi được nghe băng giảng trên xe đến thiền viện. Ngài là bậc chân tu, vẻ mặt hiền từ, đôn hậu, thần thái uy nghi cao nhàn, nhãn quang sáng rực. Tôi như đứa con nít, thấy huynh đệ làm gì chỉ biết làm theo, không một chút thắc mắc, chỉ cốt chăm chú vào Thầy đảnh lễ sao cho giống huynh đệ. Tôi được nghe pháp thoại, tham dự lễ sám hối sáu căn, thưởng thức một bữa cơm chay đạm bạc, ngồi thiền trong chánh niệm và cuối cùng được nghe bài pháp thoại của thầy Đạo Tâm. Khi về, tôi còn được tặng thêm kinh sách và đĩa giảng, không như trước đây, muốn gì đều phải bỏ tiền ra mua. Một ngày thật sự ý nghĩa đối với tôi. Khi nào trở về nhà, trong tôi cũng có cảm giác mong đợi một chuyến đi kế tiếp.

 

Tôi đã được một huynh trong đoàn hướng dẫn nhiệt tình trong mọi sinh hoạt tại thiền viện. Huynh tặng tôi những cuốn sách nhỏ của Sư ông Trúc Lâm. Tu là chuyển nghiệp, Tam độc, Tập nghiệp v.v… Mỗi cuốn sách là tổng quan về một khía cạnh trong giáo lý vi diệu mà đức Phật đã nói. Tôi đã đọc và dừng lại ở một câu nói của Sư ông: “Trước mắt tôi không có kẻ thù, chỉ có những người bạn đã thông cảm và chưa thông cảm với nhau mà thôi”. Câu nói đó giúp tôi nhận ra rằng, muốn điều hòa cuộc sống này tôi phải tập nhẫn nhục và từ, bi, hỷ, xả.

 

Từ nhỏ tới giờ, tôi luôn nghĩ bố tôi không giúp gì được cho tôi, chỉ làm tôi tổn thương quá nhiều mà thôi. Thành khi ông ra đi, tôi không bao giờ muốn ai nhắc đến ông nữa. Giờ tôi mới nhận ra là mình si mê cố chấp. Tôi không biết rằng tôi hiện hữu sống được trên thế gian này là nhờ bố mẹ. Bố mẹ là những người không quản ngại công lao khổ nhọc để sinh ra tôi.

 

Bạn biết chăng, cuộc đời đầy đau khổ

Bởi con người mãi gieo rắc hận thù

Gây đau thương, gây tang tóc ngục tù

Rốt cuộc chỉ còn là cơn ác mộng

 

Bố mẹ và tôi là một trong những trường hợp của nghịch duyên. Do nghèo khó và những thói quen phàm tục lôi kéo mà chúng tôi phải chịu đau khổ. Yêu thương trở thành ngăn cách. Có mâu thuẫn là do chúng tôi không hiểu về những nghịch duyên đã tạo ra với nhau từ nhiều đời trước, lại trên những nghịch duyên đó mà sinh đối kháng. Ý thức phân biệt thì quá lớn mà không hề nghĩ rằng đều là do lỗi của mình.

 

Giờ mỗi lần đến chùa, đứng trước ngôi Tam bảo, tôi phát lồ sám hối, nguyện bản thân tu hành, rồi hồi hướng công đức đó cho bố mẹ sớm tỉnh giác, nương theo oai lực của Tam bảo mà tu hành cho đến ngày giải thoát. Nguyện cho bố “phát tâm tỉnh giác, lìa khổ tối tăm, khởi niệm từ bi, xa rời đường dữ, tin sâu Tam bảo, sinh cõi Phật an vui”. Mẹ thì tuổi đã già, con luôn mong mẹ hằng ngày đến chùa sinh hoạt Phật pháp, tụng kinh, ngồi thiền, nghe pháp như bao người mẹ khác, để mẹ tìm được sự an ổn nhàn hạ khi tuổi xế chiều. Bởi lẽ, đạo Phật là đạo diệt khổ và đem lại sự an vui cho tất cả mọi người, là chỗ nương tựa để chúng ta trở về bờ giác ngộ giải thoát.

 

Trời trong, mây trắng, gió mát, trăng thanh

Vườn cây xanh rờn, khóm hoa cười mỉm

Nhạc dế nhẹ nhàng, giọng chim thánh thót

Chính nơi đây đã hiện rõ chân nhân

Hận ngàn năm đều tan nát trong mơ

Đâu còn nữa, những khổ đau bữa trước

Muốn thấy nó, bạn đừng theo vọng tưởng

Niệm lăng xăng chìm lắng biển thanh bình

Đến đây rồi hạnh phúc khó thưa trình

Chỉ xem thấy nụ cười luôn hé mở

 

(Sư ông Thanh Từ)

 

 

 
____________________
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Năm 20196:24 SA(Xem: 73)
Chào mừng các bạn đã đến với lớp học. Tôi rất vui khi gặp các bạn. Như tôi đã từng nói, hình ảnh đẹp nhất là hình ảnh một thiền sinh đang ngồi thiền, thật là đẹp. Từ khi còn là một cậu bé, mỗi lần nhìn thấy một người đang ngồi thiền là thế nào tôi cũng đứng nán lại một chút để xem; dáng ngồi thật tĩnh lặng, thân hình tĩnh lặng
18 Tháng Năm 201911:26 SA(Xem: 54)
* Tôi đã thấy biết bao người giàu có. Chưa bao giờ từ bỏ tánh tham lam. Vẫn mãi mê ham của cải bạc vàng. Vẫn khao khát chạy hoài theo khoái lạc. * Tôi đã thấy biết bao là vua chúa. Chưa bao giờ an phận với giang san. Dù biên cương giáp bốn biển ngút ngàn. Vẫn muốn nữa, muốn biên thùy rộng mãi. * Người thế gian, từ bần dân, vua chúa.
17 Tháng Năm 20192:36 CH(Xem: 74)
Giờ Đức Phật thuyết về chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Đây là phương cách mà giáo lý của Ngài phát triển trong rất nhiều bản kinh: đầu tiên, gìn giữ giới luật; sau đến kiềm chế các căn; rồi đến chánh niệm và sự hiểu biết rõ ràng (tỉnh giác). Hai điểm sau cùng đi đôi với nhau, thường được nhắc đến cùng lúc.
16 Tháng Năm 201910:56 CH(Xem: 64)
Chúng tôi đến thăm Việt Nam một vài lần, tôi nhớ có lần chúng tôi đang ở Hà Nội. Lúc đó là Đại hội Phật Giáo, tôi cũng có buổi thuyết trình cùng với những vị khác nữa. Hôm đó đang ngồi đợi, thì có một vị Thầy trẻ người Việt đến chào, sau khi hỏi từ đâu đến, tôi nói tôi đến từ Australia. Thầy ấy nói, oh… woh… vậy Thầy có biết vị Tăng tên Ajahn Brahm không?
15 Tháng Năm 201910:12 CH(Xem: 69)
Nếu ta không hoàn toàn chú tâm đến từng chi tiết, ta sẽ chẳng bao giờ chuyển hóa đến chỗ tuyệt đối. Chú tâm đến chi tiết là cốt lõi của chánh niệm. Tuy nhiên, phần đông không được hướng dẫn hoặc không thực sự thực hành chánh niệm. Hiểu biết qua sách vở là một chuyện, thực hành lại là chuyện khác. Chánh niệm là cốt lõi của trí tuệ,
14 Tháng Năm 20195:40 CH(Xem: 115)
Chúng ta hãy nói một chút về việc hành thiền (thiền tứ niệm xứ). Quí vị cần phải biết một số điểm quan trọng trước khi bắt đầu thực hành. Hành thiền có nghĩa là gì? Quý vị thực hành như thế nào? Trạng thái tâm quan sát ra sao, thái độ thế nào? Mục đích hành thiền của quý vị là gì? Quý vị cần có một ý niệm và mục đích rõ ràng
13 Tháng Năm 20199:32 CH(Xem: 100)
Tôi muốn bày tỏ sự cám ơn đối với tất cả các thiền sinh. Những khó khăn, vướng mắc và những câu hỏi của họ đã đưa đến những câu trả lời và những điểm diễn giảng được trình bày trong cuốn sách này. Tôi thực sự hy vọng rằng cuốn sách này sẽ giúp các thiền sinh hiểu rõ hơn về thiền chánh niệm và giúp cho pháp hành của họ thêm phần sâu sắc.
12 Tháng Năm 20199:16 CH(Xem: 100)
Tu viện này giống các tu viện trong rừng ở Miến Điện. Tôi muốn sống một thời gian tại một tu viện trong rừng. Năm ngoái tôi tới đây và đã thực hiện được mong muốn đó, mặc dầu không hề có ý định trước. Khi tới đây tôi rất thích chỗ này. Tôi nhận ra rằng đối với tôi đây là nơi tu thiền rất tốt. Khung cảnh ở đây đúng là khung cảnh của một tu viện
10 Tháng Năm 201911:05 CH(Xem: 81)
Vào năm 2007, Sayadaw U Tejaniya, một nhà sư người Miến điện, đến thăm các trung tâm Phật Pháp Phương Tây tại Mỹ lần thứ hai. Tôi đã có cơ hội đến nghe Thầy giảng pháp ở một vài nơi, phỏng vấn Thầy và người phiên dịch xuất sắc của Thầy là cô Tet- Tet và trò chuyện với các thiền sư và thiền sinh về kinh nghiệm của họ trên cách tiếp cận mới mẻ của Thầy
09 Tháng Năm 201910:48 CH(Xem: 98)
Cách đây gần một năm, khi con đến vấn đạo, Thầy nhớ là đã phân tích những nguyên nhân của phiền não khổ đau và con đường đi đến giải thoát ra khỏi những trói buộc ấy. Một cách tóm tắt, con đường đó là một đời sống sáng suốt, định tĩnh và trong lành. Hôm nay Thầy nhắc lại một số nét chính yếu để con nắm vững nguyên lý đời sống giác ngộ.
08 Tháng Năm 20199:37 CH(Xem: 121)
Con thích thiền định? đó là một ý hướng tốt nhưng cũng có thể là một trong những mâu thuẫn đưa đến dồn nén của con hiện nay. Thiền định phải hiểu và hành đúng mức bằng không sẽ là con dao hai lưỡi: một là thăng hoa thành diệu dụng, hai là dồn nén và sinh ra biến chứng tâm thần. Thiền định là một mức sống tâm linh cao nhưng
07 Tháng Năm 20198:42 CH(Xem: 79)
Chà, trông L đường đường một đấng nam nhi như thế mà sao hơi yếu đó nghe! Ai lại đi mơ một cảnh Tịnh Độ ở ngoài cuộc đời nắng lửa như một kẻ mê tín vậy. Lại còn mê ba cái ông du tăng trong Thiền Luận nữa chứ! Không biết các ông du tăng ngày xưa ra sao chứ cứ mà làm biếng, vô trách nhiệm cái kiểu ông VT với một số du sĩ ngày nay
06 Tháng Năm 20198:18 SA(Xem: 81)
Thầy tự trách là quá thờ ơ với những nỗi khổ của con. Nhưng Thầy cũng trách con là đã không nói thật hoàn cảnh của con cho Thầy biết. Con sợ làm phiền Thầy, con sợ đánh mất sự thanh thản của Thầy, và vì vậy con đóng kịch để Thầy yên tâm. Con đã lầm với thiện ý ấy. Chính ra Thầy cần phải biết mọi nỗi khổ ở đời để sửa sai mình và nuôi lớn
05 Tháng Năm 20199:53 CH(Xem: 117)
Khi người ta nói “một tâm hồn thánh thiện trong một cơ thể tráng kiện” là người ta lý tưởng hóa đời sống quá, người Tây phương ưa cái gì cũng hoàn hảo như thế đó. Trái lại người bình dân Đông phương có khi thực tế hơn. Họ nói: “Một mái nhà tranh, hai quả tim vàng”. Hai vấn đề tuy không cùng một lãnh vực vậy mà vẫn nói lên
04 Tháng Năm 201910:23 CH(Xem: 97)
Thư con viết khá rành mạch chứng tỏ con có tiến bộ nhiều. Diễn tả rành mạch nội tâm mình là kết quả của chánh niệm tỉnh giác. Một người thiếu sáng suốt, thiếu tỉnh thức và tự tri không làm được điều đó. Những điều con giải bày chứng tỏ con đã bắt đầu lãnh hội và thể nghiệm được những gì Thầy đã hướng dẫn, Thầy mừng cho con.
03 Tháng Năm 201911:21 CH(Xem: 95)
Những ngày lưu lại Đà Nẵng Thầy thấy con siêng năng đi chùa, học hỏi giáo lý và tinh tấn tu tập Thầy rất hoan hỷ. Giữa xã hội loài người hiếm thay là người theo đạo, giữa những người theo đạo, hiếm thay là người theo đạo chánh, giữa những người theo đạo chánh hiếm thay là người hiểu đạo lý, giữa những người hiểu đạo lý hiếm thay là người thực hành
02 Tháng Năm 201910:51 CH(Xem: 113)
Đã lâu không nhận được thư con, Thầy nghĩ là con đã trở lại bình thường. “Trở lại bình thường”, Thầy nói đây, không phải theo nghĩa thông thường, mà là “bình thường tâm thị đạo”. Than ôi! Chúng sinh ít ai có thể trở lại bình thường vì họ hoặc là đã quá tầm thường, quá bất thường hay quá phi thường. Người tầm thường là người bị cuộc sống cuốn trôi
01 Tháng Năm 20195:28 CH(Xem: 111)
Khi chưa biết đạo, người ta thấy núi là núi, nhưng sau thuần đạo rồi người ta lại thấy núi cũng vẫn là núi mà thôi. Cũng vậy, người đời làm cái gì thì kẹt vào cái đó, như con đã kẹt vào cái tu, cái học. Sau khi được khai thị cho thì lại bỏ tu, bỏ học, bỏ hết tất cả. Cuối cùng khi đạo đã thâm trầm thì té ra cũng tu, cũng học, cũng làm tất cả, không bỏ thứ gì.
30 Tháng Tư 201910:33 SA(Xem: 154)
Trong thư con có hỏi Thầy về một triệu chứng khi chánh niệm tỉnh giác là cảm thấy trơ cứng, khô khan và giả tạo trên đối tượng sở quán. Con đừng ngại, rất nhiều người có cảm tưởng đó, tất nhiên là có lý do, nhưng trước hết con đừng chán nản dao động, cứ tiếp tục chánh niệm tỉnh giác rồi mọi sự sẽ được giải quyết và thấu rõ.
29 Tháng Tư 20199:42 CH(Xem: 154)
Phải, chính là bản ngã rơi rụng. Tuy nhiên rơi rụng của cánh sen khác với rơi rụng của bản ngã. Thật ra bản ngã không rơi rụng mà nó tự biến mất khi trí tuệ soi chiếu, vì nó chỉ là ảo tưởng, không có thật, như hoa đốm giữa hư không, chỉ khi mắt bệnh mới thấy, khi mắt sáng thì nó liền tự tiêu. Do đó chỉ cần thấy ra bản ngã chứ không cần dụng công loại bỏ nó
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 831)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1771)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2625)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
18 Tháng Tư 201910:00 SA(Xem: 2203)
Thiền không phải là nỗ lực tìm cầu để đạt được cái chưa có mà là buông hết mọi nỗ lực tìm cầu thì liền thấy ra ngay đó đã có tất cả. Nhiều người nỗ lực tu luyện để thấy ra thực tánh pháp (hay kiến tánh) trong trạng thái thiền định xuất thần,
18 Tháng Tư 20199:00 SA(Xem: 1733)
Có một điều là, xưa nay Phật giáo Việt Nam đã thống nhất, nhưng là thống nhất trên ý chí, trên hiến chương, trên hình thức tổ chức chi chi đó thôi, chứ có một điều chưa bao giờ thống nhất được: ấy là tư tưởng Phật học. Mỗi tông phái thường có một số kinh điển làm tư tưởng nồng cốt cho tông phái mình, từ đó làm kim chỉ nam cho sinh hoạt, tu hành, xiển dương phát triển v.v...
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1524)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 585)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 841)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 1067)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 4243)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 574)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 570)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,