Thế Kỷ 21 Đón Mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo - Celebrating Bodhi Day For The 21st Century

23 Tháng Giêng 20188:40 SA(Xem: 2670)
Thế Kỷ 21 Đón Mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo - Celebrating Bodhi Day For The 21st Century


BodhiDay_B
(Picture-Hình: catchnews.com)


Thế Kỷ 21 Đón Mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo
Celebrating Bodhi Day For The 21st Century

Lewis Richmond - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: huffingtonpost.com - Cập Nhật Ngày: 7/2/2013 

____________________


Thế Kỷ 21 Đón Mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo 

 

Vào Ngày 08 Tháng 12 (theo Dương Lịch, hoặc Âm Lịch) các Phật Tử trên toàn thế giới sẽ đón mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo (hoặc là Ngày Đức Phật Giác Ngộ), là ngày mà Thái Tử Siddhartha Gautama (Sĩ-Đạt-Ta Cồ Đàm) nhìn thấy 'sao mai' (hành tinh Venus) lúc bình minh, rồi ngài đạt giác ngộ dưới cội cây Bồ Đề, và trở thành Đức Phật, tức là "Bậc Giác Ngộ". Qua 2500 năm, sự giác ngộ của Đức Phật đã là niềm tin chính yếu, và quan trọng đối với mọi Phật Tử thuộc tất cả mọi trường phái, giáo phái, và quốc tịch, cũng như là nguyên lý hợp nhất của tất cả các giảng dạy của Đạo Phật. Đối với các Phật Tử ở khắp mọi nơi, ngày Đức Phật Thành Đạo là một cơ hội để chúng ta nhìn nhận, và trung thành với các sự thật căn-bản về trí tuệ, về lòng từ bi, và về sự tử tế - những đặc điểm của thế-giới-quan Phật Giáo. Tôi cũng nghĩ rằng đây là cơ hội để chúng ta hiểu rõ, sự giác ngộ của Đức Phật liên quan với thế giới ngày nay, ở nơi mà Đạo Phật đang được tích-cực phục hưng, ở thời điểm mà trái đất chúng ta có nhiều khó khăn, và đang cần có sự tử tế, và lòng từ bi hơn bao giờ hết. 

 

Trong câu chuyện truyền thống về sự giác ngộ của Đức Phật, tôi nghĩ đến ba phương cách suy ngẫm, và xem xét lại dưới cáí nhìn tinh-tế hiện đại. Phương cách thứ nhất là nhìn Thái Tử Siddhartha (Sĩ Đạt Ta) như một người đàn ông, như một vị Thái Tử, và như một chiến sĩ. Phương cách thứ hai là xem xét ý định của ngài. Và phương cách thứ ba là nói về sự khiêm tốn của ngài.  

 

Phật giáo, trong lịch sử, là một tôn giáo mà nam giới thống trị, và sự hòa nhập của người phụ nữ Phật Giáo hiện nay, là một sự phát triển mang tính cách-mạng. Kinh Phật viết rằng chính Đức Phật đã lưỡng lự, không muốn phụ nữ gia nhập Tăng Đoàn, và qua nhiều thế kỷ các phụ nữ Phật Giáo hầu như bị đối xử như công-dân hạng nhì. Các nhà sử học nói rằng có thể điều nầy là tiêu-chuẩn văn hóa (của thời bấy giờ), tuy nhiên, đây không phải là lý do chính đáng. Gần đây, một vị Lạt Ma trẻ nổi tiếng người Tây Tạng đã nói công khai rằng, thành-kiến lịch sử đối với phụ nữ là một sự sai lầm, mà hiện nay chúng ta cần phải sửa chữa lại. Đấy là một điều tốt nên làm.

 

Trong kinh Phật, Thái Tử Siddhartha sinh ra với đặc quyền là một vị Thái Tử, và cuộc hành trình tâm-linh của ngài có đặc tính (điển hình) của một vị anh hùng, một 'chiến sĩ' nỗ lực chống lại cái chết, chiến đấu với những ảo tưởng của Mara là 'Ma Cám Dỗ', và ngài đạt được chiến thắng cuối cùng, khi ngài đối mặt với một tỷ lệ thắng cuộc khó khăn. Thái Tử Siddhartha cũng là một người cô độc. Ngài từ bỏ gia đình để theo đuổi cuộc sống tâm linh; ngài đặt tên cho con trai ngài là Rahula (La Hầu La), có nghĩa là cái còng chân, hoặc là sự trói buộc, hoặc là sợi dây xích. Tôi không chắc rằng những yếu tố trong cuộc đời của Đức Phật đã gây tạo nên một tiếng chuông cảnh-tỉnh đến những phụ nữ thực hành Đạo Phật ngày nay, những người mà phải phấn đấu với các nhu cầu về việc làm, về các mối quan hệ, về gia đình, và con cái, rồi họ còn dành thời gian cho việc thực hành tâm linh. Một trong những cách chúng ta có thể sửa đổi "sự sai lầm" (mà vị Lạt Ma có nhắc đến ở trên) là chúng ta hãy liên tưởng đến cuộc đời Đức Phật, và Ngày Thành Đạo của ngài để chúc mừng sự tham gia của các phụ nữ Phật Giáo ngày nay.   

 

Bước đầu tiên trong Con Đường Cao Quý Có Tám Phần là Sự Suy Nghĩ Đúng Đắn, và điều quan trọng để nhớ là lý do Thái Tử Siddhartha đã từ bỏ đặc quyền hoàng tộc, rồi ngài bắt đầu cuộc hành trình tâm linh của ngài. Lý do của Thái Tử Siddhartha không phải là ngài muốn nổi tiếng, hoặc muốn được chú ý, hoặc ngài muốn giàu có, hoặc muốn quyền lực. Vì, ngài đã có tất cả mọi điều nói trên, ngay từ khi ngài mới sinh ra đời. Động lực của Thái Tử Siddhartha là giải quyết được những bí mật làm cho con người đau khổ. Tại sao con người đau khổ, tại sao họ gây tạo ra sự đau khổ cho những người khác? Làm cách nào để con người bớt đi sự đau khổ? Đấy chính là các câu hỏi về kiếp người của Thái Tử Siddhartha. Ngài đã nhận ra rằng nơi chốn một người được sinh ra (đặc quyền về gia thế) không giúp ích gì cho việc trả lời các câu hỏi nầy. Trong thời cổ xưa, hoặc thời hiện đại, chỉ có rất ít người xoay lưng lại với sự giàu có, và quyền lực, bởi vì lý do như thế. (Thánh Francis của vùng Assisi là một trường hợp ngoại lệ của người Tây Phương.) Thái Tử Siddhartha đã thật sự làm được điều nầy, và ngài đem đến cho chúng ta niềm cảm hứng; vì ngài theo đuổi câu hỏi tâm linh nầy, để rồi cuối cùng chúng ta đón mừng Ngày Thành Đạo, hoặc Ngày Giác Ngộ của ngài, như ngày nay. 

 

Ngày hôm nay, các nhà lãnh đạo tinh thần đang làm gì? Một số người thường xuất hiện trên các chương trình truyền hình (hoặc truyền thanh) để nói chuyện, và trả lời trực tiếp với khán thính giả, họ thu hút một số lượng người theo đông đảo qua các trang mạng xã hội Twitter, hoặc là Facebook, họ xuất bản sách, và họ làm chủ các trung tâm tâm-linh, và họ có nhiều nhóm người yêu thích theo họ. Đức Phật đã không sống như thế. Đức Phật sống như một người hành khất không nhà cửa, rồi ngài đi bộ khất thực từ làng nầy sang làng khác, và ngài dành hết cuộc đời ngài để làm giảm bớt đi sự đau khổ của người khác. Chúng ta không nói rằng ngài là một người ngây thơ; vì ngài đã xử dụng các kết nối cá-nhân của ngài với các nhà quý tộc địa phương, để ngài có được một công viên, hoặc một khu rừng để làm nơi trú ẩn cho cộng đồng tu sĩ của ngài. Chắc chắn rằng dòng dõi hoàng tộc của Đức Phật, trong nhiều cách đã giúp đỡ ngài trong vai trò của một vị thầy tâm linh. Tuy nhiên, chúng ta thấy rõ ràng rằng Đức Phật đã sống một cuộc đời khiêm tốn - bởi vì, trong tất cả các đức tính để sống và duy trì cuộc sống, đấy là điều khó khăn nhất.

 

Chúng ta hãy sống trong ánh sáng của sự khiêm tốn, sự tử tế, và lòng từ bi, vì đấy chính là bài học sâu sắc, và là niềm cảm hứng vô tận của Ngày Đức Phật Thành Đạo. Khi chúng ta mừng Ngày Đức Phật Thành Đạo năm nay, tôi hy vọng rằng chúng ta đón mừng ngày nầy như ngày lễ hội của thế kỷ 21, chúng ta nhiệt-tình chấp nhận, và hỗ-trợ toàn bộ lịch-sử lâu dài của Đạo Phật, mà không bị giới hạn bởi giá trị nầy. Sự giác ngộ tồn-tại một phần ở bên ngoài lịch-sử, và một phần ở bên trong lịch-sử. Sự đau khổ của con người, và nguyên nhân của sự đau khổ vẫn còn tồn tại cho đến ngày hôm nay, giống y như trong thời đại của Đức Phật; câu hỏi về kiếp người của Đức Phật hãy còn đó - chúng ta phải làm gì để vượt ra khỏi sự tham lam, lòng giận dữ, và sự si mê, để rồi xã hội chúng ta trở thành một nơi mà con người thật-sự có lòng tử tế và có lòng từ bi? Trong niềm đau, nỗi khổ của con người hiện nay, phản ứng thật sự của chúng ta như thế nào? Dựa theo lời dạy cổ xưa trong truyền thống Thiền Tông, chúng tôi muốn nói một cách khác đi: mỗi ngày của chúng ta là một Ngày Giác Ngộ.  

Celebrating Bodhi Day For The 21st Century

 

On Dec. 8 Buddhists the world over will celebrate Bodhi Day, the day when Siddhartha Gautama, on seeing the morning star at dawn, attained enlightenment under the Bodhi Tree and became the Buddha, the “Awakened One.” Buddha’s enlightenment has for 2,500 years been the central article of faith for Buddhists of every school, sect and nationality, as well as being the unifying principle of all Buddhist teaching. For Buddhists everywhere Bodhi Day is an opportunity to acknowledge our dedication to the principles of wisdom, compassion and kindness — the distinguishing features of the Buddhist worldview. I also think it is an opportunity to understand the relevance of Buddha’s enlightenment to today’s world, where Buddhism is enjoying something of a renaissance at a time when a troubled planet needs kindness and compassion more than ever.

 

I think of three ways that the traditional story of Buddha’s enlightenment can be reassessed in the light of modern sensibility. The first has to do with Siddhartha’s identity as a man, a prince and a warrior. The second has to do with his intention. And the third has to do with humility.

 

Historically, Buddhism has been a male-dominated religion, and today’s inclusion of Buddhist women as equals is a revolutionary development. Scripture tells that the Buddha himself was reluctant to include women in his monastic order and down through the centuries Buddhist women have for the most part been treated as second class citizens. Historians can say this was culturally normative, but that is not an excuse. Recently an influential young Tibetan Lama announced in public that this historical bias against women was simply a mistake that now needed to be corrected. This is good.

 

The Siddhartha of scripture was born into privilege as a prince, and his spiritual journey has the archetypal quality of the warrior hero, making death-defying efforts, battling the delusions of Mara the Tempter, and achieving final victory in the face of difficult odds. Siddhartha was a loner, too. He abandoned his family in favor of the spiritual life; he had named his son Rahula, which means a fetter or chain. I doubt that these elements of Buddha’s story resonate much with women practitioners of today, who juggle the demands of work, relationship, family and children and still find time for spiritual practice. One of the ways we can rectify the “mistake” the Lama spoke of is to imagine a Buddha story and Bodhi Day that celebrates the experience of modern Buddhist women.

 

The first step in Buddha’s eight-step Path is Right Intention, and it is important to remember why Prince Siddhartha abandoned his royal privilege and set out on his spiritual journey. It was not to become famous, charismatic, wealthy or powerful. He already had all of that through his birth. His motivation was to solve the riddle of human suffering. Why do people suffer and cause suffering for others? How can their suffering be eased? This was Siddhartha’s life question. He came to realize that no privileges of birth were useful in solving this riddle. In ancient times or modern, very few people turn their back on wealth and power for such a reason. (St. Francis of Assisi was one Western exception.) The fact that Siddhartha did this is inspiring; that he pursued his spiritual question to the end is what we celebrate on Bodhi Day.

 

What about spiritual leaders of today? Some go on talk shows, attract large numbers of Twitter or Facebook followers, publish books and preside over spiritual centers and legions of rapt followers. The Buddha was not like that. He lived as a homeless mendicant and walked from village to village, devoting his life to easing the suffering of others. This is not to say he was naïve; when he needed a park or a forest for his monastic community he used his personal connections with local aristocrats to acquire them. Undoubtedly Buddha’s royal pedigree helped him as a spiritual teacher in numerous ways. But he clearly lived a life of humility — the most difficult of all spiritual virtues to inhabit and sustain.

 

Living in the light of humility, kindness and compassion is the deep lesson and timeless inspiration of Bodhi Day. When we celebrate Bodhi Day this year I hope that we can celebrate it as a 21st century holiday, embracing the full weight of Buddhism’s long history without being limited by it. Enlightenment exists partly outside of history and partly within it. The suffering of humanity and its causes persists today as it did in Buddha’s time; the life question of the Buddha remains — how do we overcome greed, anger and confusion and create a truly kind and compassionate persons and societies? What is our authentic response to the world’s pain as it exists today? To paraphrase an old teaching from the Zen tradition: every day is Bodhi day.


____________________


Source-Nguồn: http://www.huffingtonpost.com/lewis-richmond/celebrating-bodhi-day-for-the-21st-century_b_2254289.html?


____________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 201910:22 SA(Xem: 28)
Khoảng thời gian qua con sống rất phiền muộn, lo toan, sợ hãi đủ thứ. Nhưng cũng nhờ thế mà con cũng thấy mặt mũi con phần nào. Tham lam có, dính mắc có, yếu đuối có, ngã mạn có, lợi danh có... mọi thứ trên đời đều có. Và con lấy sự sinh diệt trong tâm và sự đến đi của pháp mà sống. Nó đến rồi đi. Mọi sự đều thế. Không là gì cả
21 Tháng Ba 20199:07 SA(Xem: 51)
Vì sự khác biệt này mà nhà khoa học tuy thấy rõ vô thường mà vẫn không thể giác ngộ - giải thoát được. Trong khi Phật giáo có thể đạt được mục đích giác ngộ - giải thoát vì thái độ nội tâm không còn bị trói buộc bởi sự biến đổi vô thường của muôn loài vạn vật. Về mặt kiến thức chúng ta đều biết với thời gian ai cũng sẽ già đi,
20 Tháng Ba 201910:10 SA(Xem: 56)
Buông là thái độ để yên mọi sự mọi vật như nó đang là và chỉ thấy nó như nó đang là thôi chứ không cho là, phải là, sẽ là gì cả. Nếu là thật sự buông thì tánh biết rỗng lặng trong sáng sẽ thấy pháp một cách hoàn hảo, và tánh biết tự nhiên sẽ tự biết lúc nào nên thả lỏng, lúc nào nên dụng công, mà không cần bản ngã xen vào phân vân tính toán.
19 Tháng Ba 20191:51 CH(Xem: 53)
Sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chính là đang thể hiện lý trong sự. Đó là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi không ngừng. Sự điều chỉnh này không nhằm hướng đến tương lai mà chỉ cốt trọn vẹn (trung chính) trong từng “thời vị” - tại đây và bây giờ. Sự trọn vẹn với thực tại trong từng giây phút chính là sự hoàn hảo của tương lai.
18 Tháng Ba 20198:57 SA(Xem: 72)
Con đã ly hôn nhưng chồng cũ của con luôn quấy rầy, luôn gây áp lực cho con. Con giải thích thế nào cũng không chịu nghe, thường nói xấu con trước con cái để con cái suy nghĩ và buồn bã. Con sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm lý con cái của con. Con luôn phải nhịn và không dám phản ứng gì. Khi con có người yêu khác thì chồng cũ lại quậy phá,
17 Tháng Ba 20198:26 SA(Xem: 65)
Từ khi còn bé con đã là một Phật tử, nhưng con ít thích đọc kinh sách, với con đơn giản là đến chùa làm phước thì thấy lòng mình vui và thanh thản. Nhưng từ khi ba con mất, con đi tìm hiểu về thế giới tâm linh với niềm khao khát mãnh liệt là được gặp lại ba một lần nữa, được nghe tiếng nói hoặc biết nguyện vọng của ba mình,
16 Tháng Ba 20198:40 CH(Xem: 63)
Tuy mới gặp gỡ để nghe Thầy giảng Pháp có hai buổi ở Melbourne, nhưng đối với con đây là một phước duyên quá lớn trong đời này. Vì con hiểu được những Pháp Thầy đã truyền trao và chỉ có một đường duy nhất để con đi trong suốt thời gian còn lại của kiếp người. Đó là y giáo phụng hành! Tùy duyên, thuận Pháp, vô ngã, vị tha.
15 Tháng Ba 201911:22 CH(Xem: 69)
Con đã giới thiệu trang web của Thầy cho anh, không biết anh đã đọc tới đâu và có nhận ra được điều gì không. Bản ngã và sở đắc hiện nay chính là trở ngại lớn nhất của anh nhưng bản thân anh không hề hay biết. Tuy nhiên pháp thiền của anh cũng không phải là vô ích, anh vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ghép thận rất đau đớn.
14 Tháng Ba 20198:30 CH(Xem: 78)
Bây giờ con lại đang có một vấn đề cần sự chỉ bảo của Thầy ạ. Từ sau khi được Thầy chỉ dẫn, con đã tìm và đã đọc gần hết số sách Thầy giới thiệu, cùng với các Hỏi Đáp mới nhất, trừ cuốn Niết Bàn con không tìm thấy. Nhờ đó mà bây giờ kiến thức về Phật Pháp của con đã vững hơn trước rất nhiều, nhưng hình như “cảnh giới” của con
13 Tháng Ba 20192:14 CH(Xem: 84)
Câu chuyện của con dài lê thê, có viết hàng nghìn chữ cũng không đủ, nếu muốn dùng ngôn ngữ và tâm tham cầu, bám víu, si mê để bộc lộ. Vì vậy, con sẽ không thể kể, con biết, đó là phần việc mà con phải tự làm, phải tự trải nghiệm đơn độc và nhận ra bài học cho mình. Giờ đây con xin thầy lời chỉ dạy về "đạo" mà con chưa được sáng tỏ:
12 Tháng Ba 20199:38 CH(Xem: 74)
Có thể con trình bày vấn đề hơi rối nhưng hiện nay nhàm chán, thời gian rỗi, làm việc một mình, suy nghĩ viển vông và việc giảm quyết tâm, kiên nhẫn ... có liên quan với nhau và thành một cụm vấn đề (hay bài học) của con trong giai đoạn này. Thực ra nó cũng giúp con hiểu được tính chất bất toại nguyện của sự vật cũng như sự vô ích
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
10 Tháng Ba 20197:26 SA(Xem: 78)
Ý thầy nói là đừng phân chia bạn đời hay bạn đạo, vì dù đời hay đạo thì cũng có người tốt người xấu. Con nói do nghiệp tức là đã công nhận nghiệp xấu, nghiệp tốt, nghiệp đúng, nghiệp sai, nghiệp thiện, nghiệp ác rồi, phải không? Nhưng nếu con cứ đổ cho nghiệp thì sao phải "chọn bạn mà chơi", "gần mực thì đen gần đèn thì sáng",
09 Tháng Ba 201910:43 SA(Xem: 90)
Sau buổi học pháp lần đầu tiên, ngày CN 27/03/11 vừa rồi, con đã nhận ra rằng 10 năm nay con chẳng có tu gì cả, một đống tật xấu vẫn còn nguyên, ngồi thiền nhiều để được chút phước hơn là ở ngoài đời thôi. Con cảm thấy tủi thân quá Thầy ạ (nói đến đây con không cầm được nước mắt)! Thầy thế độ xuất gia của con là một vị Tăng
08 Tháng Ba 201910:05 SA(Xem: 115)
Có trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính khái niệm ngôn từ đã có sẵn
07 Tháng Ba 20194:16 CH(Xem: 106)
Hỏi: Thưa Sư ông cho con hỏi, con đọc trong sách có câu "Hạnh phúc không phải là đích tới mà chính là con đường". Kính xin sư ông dạy thêm ạ! - Đúng vậy, nếu hạnh phúc ở cuối con đường thì bao lâu chưa đến đó hạnh phúc vẫn còn trong mơ tưởng, vậy từ đây đến đó chẳng lẽ chỉ toàn đau khổ thôi sao? Rồi khi đạt đến mục đích chắc gì đó là hạnh phúc
06 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 109)
- Tánh không vừa là thái độ tâm rỗng lặng, không tạo tác, tự nhiên vô vi; vừa là bản chất của tất cả pháp dù đó là pháp tướng sinh diệt hay pháp tánh bất sinh. - Tánh không của tâm là rỗng lặng (santabhāva). Tánh không của pháp là tự nhiên (sabhāva). Do đó khi tâm rỗng lặng thì thấy pháp tự nhiên.
05 Tháng Ba 20192:32 CH(Xem: 125)
Con xin hỏi thêm thầy cho rõ hơn về vấn đề hữu vi - vô vi, chấp có - chấp không. Như con đã trình bày qua với thầy, con bắt đầu vào Đạo từ không môn (Lão Tử, Bát-nhã và Thiền đốn ngộ). Con nghĩ khá nhiều Phật tử Việt Nam cũng bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật theo cách thức này do sự phổ biến các kinh sách của Thiền Tông và văn hệ Bát-nhã.
04 Tháng Ba 20191:02 CH(Xem: 126)
Con tên Đông, 51 tuổi, có vợ và hai con trai. Gia đình theo Phật giáo Nguyên thủy từ đời bố mẹ. Bản thân con cũng thực hành thiền Nguyên thủy theo cách tự học qua sách vở hay kinh điển. Con đã đọc sách của Thầy viết, nghe các bài Pháp thoại của Thầy giảng giải. Qua đó con nhận thấy kiến thức của Thầy thật uyên bác
03 Tháng Ba 20196:38 CH(Xem: 136)
...Kính thưa Thầy, khi chưa được học với Thầy mà chỉ nghe Thầy giảng trên Pháp Thoại ở trang web trungtamhotong.org thôi, đối với con những điều Thầy giảng thật hay thật hợp lý nhưng để thực tập quả là một điều hơi xa vời với con Thầy ạ. Nhưng đến khi gặp Thầy rồi con mới thấy thiền sao mà đơn giản và nhẹ nhàng đến vậy.
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 518)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1438)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2285)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1088)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
27 Tháng Mười Một 20186:47 SA(Xem: 1045)
Kinh Pháp Cú (PKK), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 3131)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 568)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 680)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 3974)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 340)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 341)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,