Tụng Lễ Phật Đản - The Buddha's Birthday Chant

16 Tháng Năm 20188:04 SA(Xem: 1869)
Tụng Lễ Phật Đản - The Buddha's Birthday Chant

LePhatDan_B
(Picture-Hình: tvsungphuc.net)


Tụng Lễ Phật Đản - The Buddha's Birthday Chant

HT. Thích Thanh Từ, Thiền Viện Vô Ưu

Source-Nguồn: thienvienvouu.com


__________________

Tụng Lễ Phật Đản

 

Hôm nay là ngày Phật Đản

(Hôm nay là ngày Phật Thành Đạo),

Toàn thể chúng con,

Tâm thành kính lễ.

Lòng tràn hoan hỷ,

Cảm kích vô cùng,

Đức Phật ra đời,

Vì thương nhân loại.

Chúng sanh chìm đắm,

Trong biển trầm luân,

Sanh tử không dừng,

Chừng nào ra khỏi.

 

Thuyền từ rời bến,

Vào chốn biển mê,

Cứu vớt chúng sanh,

Đưa lên bờ giác.

Vô minh đêm tối,

Chẳng biết lối đi,

Cầm đuốc đưa đường,

Dẫn về quê cũ.

Thế Tôn ứng hiện,

Dưới cội Vô ưu,

Vừa mới ra đời,

Liền đi bảy bước.

Gót chân sen nở,

Nhạc trời reo vang,

Mừng đấng cứu đời,

Giáng sanh trần thế.

 

Tin vui đồn khắp,

Thành thị thôn quê,

Nô nức reo hò,

Như hạn gặp mưa,

Như con mừng mẹ.

Ngài đã lớn lên,

Sống trong nhung lụa,

Ở vị Đông cung,

Mà không mãn ý.

Đền vàng điện ngọc,

Chẳng chút bận tâm,

Vợ đẹp con yêu,

Không sao trói buộc.

Canh cánh nỗi lòng,

Vì thương nhân loại,

Rồi một đêm ấy,

Vượt thành xuất gia,

Tìm học các tiên,

Mà không toại nguyện.

Quyết tâm khổ hạnh,

Thử đạt đạo chăng?

Đã trải sáu năm,

Chỉ chiêu kiệt lực.

Bỏ tu khổ hạnh,

Đến cội Bồ-đề,

Thệ nguyện nơi đây ,

Nếu không thành đạo,

Xương tan thịt nát,

Thề không đổi dời.

 

Đến đêm bốn chín,

Sao mai vừa lên,

Đạo cả sáng ngời,

Bồ-đề viên mãn.

Mối mang sanh tử,

Cội gốc vô minh,

Dứt sạch vỡ tan,

Không còn mảnh vụn.

Ngài liền tuyên bố,

Chứng quả Bồ-đề,

Thành bậc Chánh giác.

Nhớ đến chúng sanh,

Lặn hụp biển mê,

Ngài đi hoằng hóa,

Ngót bốn mươi năm,

Không hề ngừng nghỉ.

Người đạt đạo quả,

La-hán rất nhiều,

Bồ-tát chư thiên,

Không sao tính kể.

 

Chánh pháp từ đây,

Rao truyền rộng khắp,

Phá tan mê chấp,

Tẩy sạch tà đồ,

Mở mắt chúng sanh,

Thấy trời quang đãng,

Đông Tây Nam Bắc,

Khắp cõi Ta-bà,

Dần được no lòng,

Nếm mùi giải thoát.

Đến tám mươi tuổi,

Vào rừng Sa-la,

Ở dưới hai cây,

Thế Tôn thị tịch.

Chúng Tăng than khóc,

Chư Thiên ngậm ngùi,

Đức Phật hết duyên,

Niết-bàn an nghỉ.

Ân cao đức trọng,

Làm sao đáp đền?

Chỉ cố gắng tu,

Đạt được đạo quả.

Mồi đèn nối lửa,

Đời đời không dừng,

Đền ơn chư Phật,

Là ơn chẳng đền,

Giáo hóa chúng sanh,

Là đền ơn Phật.

Chúng con phát nguyện,

Quyết chí tiến tu,

Theo gương đức Phật.

Chúng sanh còn mê,

Chúng con phải giác,

Chúng sanh còn khổ,

Chúng con ban vui,

Không sót một người,

Mới tròn bản nguyện.

Nam-mô Giáo chủ cõi Ta-bà

Phật Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.

The Buddha's Birthday Chant

 

Today is the Buddha's Birthday

(Today is the Enlightenment Day)

All of us

Sincerely and respectfully offer our bows.

We rejoice

And deeply appreciate

The coming of the Buddha into this world,

For the love of humankind.

Sentient beings are immersed

In the ocean of suffering,

Incessant cycle of birth and death,

When are we liberated?

 

The Boat of Compassion

Is leaving the shore

To enter the sea of delusion,

To save living beings

And deliver them

To the shore of enlightenment.

In the dark night of ignorance,

We do not know the Path,

Holding a torch, He Leads the Way

Back to our Original Home.

The World Honored One manifested himself

Under a Sala Tree,

Newly born,

He took seven steps.

Lotus flowers bloomed under His feet,

Celestial music joyfully resounded

To celebrate the World's Savior

Coming into this world.

 

Joyful news was spread

From the city to the country,

All cheered happily

Like rain coming to end a drought,

Like a child welcoming his mother.

He grew up,

Living in comfort and luxury,

Being a Crown Prince,

He was not satisfied.

Golden pavilions, jade palaces,

He was not attached.

A beautify wife, a loving child,

He was not bonded

Deeply concerned,

For the love of mankind,

Then one night,

He crossed the gate

And ordained himself.

Looking to learn from the Devas,

His wish was not fulfilled.

Determined to practice asceticism,

Would it help Him to attain the Way?

Six long years

Only brought exhaustion.

Abandoning asceticism,

He arrived at the Bodhi tree.

Vowing that here,

If not achieving enlightenment,

Bone crushed, flesh mashed,

He would not leave.

 

On the forty-ninth night,

The morning star just arose,

His great Way flashed,

Complete Enlightenment!

The source of birth and death,

The root of ignorance,

Eradicated, broken

Without a trace.

He then proclaimed:

Enlightenment attained,

Omniscience accomplished.

Minding sentient beings

Swimming in the ocean of delusion,

He traveled to teach

For fourty years,

Unceasingly.

Many attained the fruit of the Way,

Arhat numerous,

Bodhisattvas and Devas countless.

 

The True Dharma from then on

Was spread far and wide,

Eliminating illusion and attachment,

Purifying evil beings,

Opening the eyes of sentient beings,

So they could see the clear sky.

East, west, south, north,

All over this Human World,

Everyone would be satisfied

And enjoy the taste of liberation.

At age eighty,

He went to the Sala forest.

Under the two trees,

The World Honored One entered

The Birthless and Deathless Sphere.

The Sangha mourned,

The Deity grieves.

Conditions ended,

The Buddha rested in the Great Extinction.

Such favors and merits,

How could we ever return?

Only trying to cultivate

To achieve the Way.

Lighting the lamp, passing down the flame,

Continuously from generation to generation.

It's not the matter

Of returning the Buddha's favor,

Teaching and transforming sentient beings

Means returning His great kindness.

We sincerely vow

To be determined in our practice

And to model ourselves on the Buddha.

Sentient beings are living in delusion,

We must be awake.

Sentient beings undergo suffering,

We must bring them happiness,

Not neglecting any single individual;

Our original vow is then fulfilled.

Namo Master of the Human World

Fundamental Teacher Sakyamuni Buddha.



__________________



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 201910:22 SA(Xem: 28)
Khoảng thời gian qua con sống rất phiền muộn, lo toan, sợ hãi đủ thứ. Nhưng cũng nhờ thế mà con cũng thấy mặt mũi con phần nào. Tham lam có, dính mắc có, yếu đuối có, ngã mạn có, lợi danh có... mọi thứ trên đời đều có. Và con lấy sự sinh diệt trong tâm và sự đến đi của pháp mà sống. Nó đến rồi đi. Mọi sự đều thế. Không là gì cả
21 Tháng Ba 20199:07 SA(Xem: 51)
Vì sự khác biệt này mà nhà khoa học tuy thấy rõ vô thường mà vẫn không thể giác ngộ - giải thoát được. Trong khi Phật giáo có thể đạt được mục đích giác ngộ - giải thoát vì thái độ nội tâm không còn bị trói buộc bởi sự biến đổi vô thường của muôn loài vạn vật. Về mặt kiến thức chúng ta đều biết với thời gian ai cũng sẽ già đi,
20 Tháng Ba 201910:10 SA(Xem: 56)
Buông là thái độ để yên mọi sự mọi vật như nó đang là và chỉ thấy nó như nó đang là thôi chứ không cho là, phải là, sẽ là gì cả. Nếu là thật sự buông thì tánh biết rỗng lặng trong sáng sẽ thấy pháp một cách hoàn hảo, và tánh biết tự nhiên sẽ tự biết lúc nào nên thả lỏng, lúc nào nên dụng công, mà không cần bản ngã xen vào phân vân tính toán.
19 Tháng Ba 20191:51 CH(Xem: 53)
Sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha chính là đang thể hiện lý trong sự. Đó là quá trình điều chỉnh nhận thức và hành vi không ngừng. Sự điều chỉnh này không nhằm hướng đến tương lai mà chỉ cốt trọn vẹn (trung chính) trong từng “thời vị” - tại đây và bây giờ. Sự trọn vẹn với thực tại trong từng giây phút chính là sự hoàn hảo của tương lai.
18 Tháng Ba 20198:57 SA(Xem: 72)
Con đã ly hôn nhưng chồng cũ của con luôn quấy rầy, luôn gây áp lực cho con. Con giải thích thế nào cũng không chịu nghe, thường nói xấu con trước con cái để con cái suy nghĩ và buồn bã. Con sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm lý con cái của con. Con luôn phải nhịn và không dám phản ứng gì. Khi con có người yêu khác thì chồng cũ lại quậy phá,
17 Tháng Ba 20198:26 SA(Xem: 65)
Từ khi còn bé con đã là một Phật tử, nhưng con ít thích đọc kinh sách, với con đơn giản là đến chùa làm phước thì thấy lòng mình vui và thanh thản. Nhưng từ khi ba con mất, con đi tìm hiểu về thế giới tâm linh với niềm khao khát mãnh liệt là được gặp lại ba một lần nữa, được nghe tiếng nói hoặc biết nguyện vọng của ba mình,
16 Tháng Ba 20198:40 CH(Xem: 63)
Tuy mới gặp gỡ để nghe Thầy giảng Pháp có hai buổi ở Melbourne, nhưng đối với con đây là một phước duyên quá lớn trong đời này. Vì con hiểu được những Pháp Thầy đã truyền trao và chỉ có một đường duy nhất để con đi trong suốt thời gian còn lại của kiếp người. Đó là y giáo phụng hành! Tùy duyên, thuận Pháp, vô ngã, vị tha.
15 Tháng Ba 201911:22 CH(Xem: 69)
Con đã giới thiệu trang web của Thầy cho anh, không biết anh đã đọc tới đâu và có nhận ra được điều gì không. Bản ngã và sở đắc hiện nay chính là trở ngại lớn nhất của anh nhưng bản thân anh không hề hay biết. Tuy nhiên pháp thiền của anh cũng không phải là vô ích, anh vừa mới trải qua một cuộc phẫu thuật ghép thận rất đau đớn.
14 Tháng Ba 20198:30 CH(Xem: 78)
Bây giờ con lại đang có một vấn đề cần sự chỉ bảo của Thầy ạ. Từ sau khi được Thầy chỉ dẫn, con đã tìm và đã đọc gần hết số sách Thầy giới thiệu, cùng với các Hỏi Đáp mới nhất, trừ cuốn Niết Bàn con không tìm thấy. Nhờ đó mà bây giờ kiến thức về Phật Pháp của con đã vững hơn trước rất nhiều, nhưng hình như “cảnh giới” của con
13 Tháng Ba 20192:14 CH(Xem: 84)
Câu chuyện của con dài lê thê, có viết hàng nghìn chữ cũng không đủ, nếu muốn dùng ngôn ngữ và tâm tham cầu, bám víu, si mê để bộc lộ. Vì vậy, con sẽ không thể kể, con biết, đó là phần việc mà con phải tự làm, phải tự trải nghiệm đơn độc và nhận ra bài học cho mình. Giờ đây con xin thầy lời chỉ dạy về "đạo" mà con chưa được sáng tỏ:
12 Tháng Ba 20199:38 CH(Xem: 74)
Có thể con trình bày vấn đề hơi rối nhưng hiện nay nhàm chán, thời gian rỗi, làm việc một mình, suy nghĩ viển vông và việc giảm quyết tâm, kiên nhẫn ... có liên quan với nhau và thành một cụm vấn đề (hay bài học) của con trong giai đoạn này. Thực ra nó cũng giúp con hiểu được tính chất bất toại nguyện của sự vật cũng như sự vô ích
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
10 Tháng Ba 20197:26 SA(Xem: 78)
Ý thầy nói là đừng phân chia bạn đời hay bạn đạo, vì dù đời hay đạo thì cũng có người tốt người xấu. Con nói do nghiệp tức là đã công nhận nghiệp xấu, nghiệp tốt, nghiệp đúng, nghiệp sai, nghiệp thiện, nghiệp ác rồi, phải không? Nhưng nếu con cứ đổ cho nghiệp thì sao phải "chọn bạn mà chơi", "gần mực thì đen gần đèn thì sáng",
09 Tháng Ba 201910:43 SA(Xem: 90)
Sau buổi học pháp lần đầu tiên, ngày CN 27/03/11 vừa rồi, con đã nhận ra rằng 10 năm nay con chẳng có tu gì cả, một đống tật xấu vẫn còn nguyên, ngồi thiền nhiều để được chút phước hơn là ở ngoài đời thôi. Con cảm thấy tủi thân quá Thầy ạ (nói đến đây con không cầm được nước mắt)! Thầy thế độ xuất gia của con là một vị Tăng
08 Tháng Ba 201910:05 SA(Xem: 115)
Có trí nhớ là tốt nhưng đôi khi nhớ quá nhiều chữ nghĩa cũng không hay ho gì, nên quên bớt ngôn từ đi, chỉ cần nắm được (thấy ra, thực chứng) cốt lõi lý và sự thôi lại càng tốt. Thấy ra cốt lõi tinh tuý của sự thật mới có sự sáng tạo. Nếu nhớ từng lời từng chữ - tầm chương trích cú - như mọt sách rồi nhìn mọi sự mọi vật qua lăng kính khái niệm ngôn từ đã có sẵn
07 Tháng Ba 20194:16 CH(Xem: 106)
Hỏi: Thưa Sư ông cho con hỏi, con đọc trong sách có câu "Hạnh phúc không phải là đích tới mà chính là con đường". Kính xin sư ông dạy thêm ạ! - Đúng vậy, nếu hạnh phúc ở cuối con đường thì bao lâu chưa đến đó hạnh phúc vẫn còn trong mơ tưởng, vậy từ đây đến đó chẳng lẽ chỉ toàn đau khổ thôi sao? Rồi khi đạt đến mục đích chắc gì đó là hạnh phúc
06 Tháng Ba 20198:36 CH(Xem: 109)
- Tánh không vừa là thái độ tâm rỗng lặng, không tạo tác, tự nhiên vô vi; vừa là bản chất của tất cả pháp dù đó là pháp tướng sinh diệt hay pháp tánh bất sinh. - Tánh không của tâm là rỗng lặng (santabhāva). Tánh không của pháp là tự nhiên (sabhāva). Do đó khi tâm rỗng lặng thì thấy pháp tự nhiên.
05 Tháng Ba 20192:32 CH(Xem: 125)
Con xin hỏi thêm thầy cho rõ hơn về vấn đề hữu vi - vô vi, chấp có - chấp không. Như con đã trình bày qua với thầy, con bắt đầu vào Đạo từ không môn (Lão Tử, Bát-nhã và Thiền đốn ngộ). Con nghĩ khá nhiều Phật tử Việt Nam cũng bắt đầu tiếp xúc với đạo Phật theo cách thức này do sự phổ biến các kinh sách của Thiền Tông và văn hệ Bát-nhã.
04 Tháng Ba 20191:02 CH(Xem: 126)
Con tên Đông, 51 tuổi, có vợ và hai con trai. Gia đình theo Phật giáo Nguyên thủy từ đời bố mẹ. Bản thân con cũng thực hành thiền Nguyên thủy theo cách tự học qua sách vở hay kinh điển. Con đã đọc sách của Thầy viết, nghe các bài Pháp thoại của Thầy giảng giải. Qua đó con nhận thấy kiến thức của Thầy thật uyên bác
03 Tháng Ba 20196:38 CH(Xem: 136)
...Kính thưa Thầy, khi chưa được học với Thầy mà chỉ nghe Thầy giảng trên Pháp Thoại ở trang web trungtamhotong.org thôi, đối với con những điều Thầy giảng thật hay thật hợp lý nhưng để thực tập quả là một điều hơi xa vời với con Thầy ạ. Nhưng đến khi gặp Thầy rồi con mới thấy thiền sao mà đơn giản và nhẹ nhàng đến vậy.
12 Tháng Hai 20196:53 SA(Xem: 518)
Là những người Phật Tử, tôi mạnh mẽ tin rằng chúng ta nên đại diện cho giới không-gây-hại bằng mọi cách chúng ta có thể làm được, và chúng ta sẵn sàng đứng lên bảo vệ giới luật nầy. Tôi nghĩ rằng điều này không có nghĩa là chúng ta chỉ nên ngồi thiền định, hoặc là chỉ nói lời nguyện cầu từ bi, vân vân...
02 Tháng Tám 201812:13 CH(Xem: 1438)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
15 Tháng Bảy 20186:28 SA(Xem: 2285)
Tăng đoàn trân trọng thông báo và mời toàn thể Quý Đồng Hương Phật Tử xa gần hãy cố gắng về tu tập Chánh Pháp của Bậc Đại Giác Ngộ, để vững niềm tin... để ứng dụng Thiền vào trong cuộc sống. Thiền rất thực tại và rất khoa học. Nếu chúng ta hiểu và hành đúng, thì kết quả giải thoát phiền não ngay trong hiện tại.
24 Tháng Mười Hai 20188:31 SA(Xem: 1088)
Kinh Pháp Cú (TN), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
27 Tháng Mười Một 20186:47 SA(Xem: 1045)
Kinh Pháp Cú (PKK), Phẩm 01-26 - The Dhammapada, Chapter 01-26
24 Tháng Chín 20186:00 CH(Xem: 3131)
Chúng ta khổ nên cầu giải thoát? Nhưng ai làm chúng ta khổ và ai giam giữ chúng ta? Người đời làm chúng ta khổ, cuộc đời giam giữ chúng ta chăng? Chính cái Ta (ngã) làm chúng ta khổ, và cũng chính cái Ta giam giữ chúng ta trong luân hồi sinh tử. Vì nếu không có Ta thì ai chịu khổ, không có Ta thì ai sinh, ai tử?
11 Tháng Ba 20191:03 CH(Xem: 198)
Hôm nay là ngày quý vị làm việc một cách hăng hái - Bởi vì ai biết được, cái chết có thể xảy ra ngày mai! Chẳng có cách nào để mặc cả (và điều đình) với lưỡi hái của Thần Chết và đoàn âm binh đáng sợ của ông ta. Vị Đại Sư sống an lạc đã giải thích rằng những người hết lòng sống thiền (theo cách trên), họ sống với tâm hăng hái
07 Tháng Hai 201912:02 CH(Xem: 568)
Có lần Đức Phật sống tại Rajagaha (Vương Xá) trong Khu Rừng Tre gần Nơi Nuôi Những Con Sóc. Lúc bấy giờ, vị Bà La Môn tên là Akkosa Bharadvaja đã nghe người ta đồn đãi như sau: "Bà La Môn Bharadvaja, dường như, đã trở thành một nhà sư tu theo Đại Sư Gotama (Cồ Đàm)." Tức giận và không vui, ông ta đi đến nơi Đức Thế Tôn ở.
06 Tháng Hai 201910:00 SA(Xem: 680)
1. Tôi nghe như vầy. Có lần Đức Phật, trong khi đi hoằng pháp ở nước Kosala nơi có một cộng đồng rất đông Tỳ Kheo, ngài đi vào một tỉnh nhỏ nơi cư trú của người Kalama, có tên là Kesaputta. Người (bộ lạc) Kamala là các cư dân của Kesaputta: "Đức Thế Tôn Gotama (Cồ Đàm), là một vị tu sĩ, là con trai của dòng họ Sakyans (Thích Ca),
05 Tháng Hai 201910:45 CH(Xem: 3974)
Phước lành thay, thời gian nầy vui như ngày lễ hội, Vì có một buổi sáng thức dậy vui vẻ và hạnh phúc, Vì có một giây phút quý báu và một giờ an lạc, Cho những ai cúng dường các vị Tỳ Kheo. Vào ngày hôm ấy, lời nói thiện, làm việc thiện, Ý nghĩ thiện và ước nguyện cao quý, Mang lại phước lợi cho những ai thực hành;
24 Tháng Giêng 20194:07 CH(Xem: 340)
Kinh Pháp Cú - Dhammapada (Nhiều Tác Giả - Many Authors)
10 Tháng Giêng 20198:57 CH(Xem: 341)
Hai câu kệ nầy cho chúng ta thấy biểu tượng chữa lành bệnh qua giáo lý của Đức Phật. Ngài thường được xem như là một vị thầy thuốc giỏi bậc nhất, ngài nhìn thấy sự đau khổ của tất cả chúng sinh trên thế gian nầy, ngài áp dụng công thức y khoa của Bốn Sự Thật Cao Quý cho mọi người: 1) diễn tả các triệu chứng của "đau khổ, không như ý,