Đức Đạt Lai Lạt Ma: Cái Nhìn Về Âm Nhạc - The Dalai Lama's View

05 Tháng Mười 201511:00 CH(Xem: 7942)
Đức Đạt Lai Lạt Ma: Cái Nhìn Về Âm Nhạc - The Dalai Lama's View

DalaiLama_1999_NewYork_A[Hình Gợi Ý: Ngày 15/8/1999, tại Công Viên Trung Tâm ở Nữu Ước , Đức Đạt Lai Lạt Ma diễn thuyết với trên 40.000 người  tham dự. Nguồn: www.telegraph.co.uk

(15 August 1999: The Dalai Lama addresses more than 40,000 thousand people gathered in Central Park in New York.)]


Đức Đạt Lai Lạt Ma: Cái Nhìn Về Âm Nhạc - The Dalai Lama's View
Mark Swed - Chuyển Ngữ: Nguyễn Văn Tiến
Source-Nguồn: hem.bredband.net


Đức Đạt Lai Lạt Ma: Cái Nhìn Về Âm Nhạc 

 

Trong một cuộc phỏng vấn với Đức Đạt Lai Lạt Ma, vị lãnh đạo tinh thần nói về một phương cách xử dụng âm nhạc, để truyền bá thông điệp hòa bình đến toàn cầu. Tuy nhiên, ngài nói rằng đây không phải là phương cách quan trọng nhất.

 

TỈNH BLOOMINGTON, TIỂU BANG INDIANA (Bài Đăng Ngày 19/9/1999) - Đức Đạt Lai Lạt Ma Thứ 14 của Tây Tạng, Tenzin Gyatso, ngài giống như một thỏi nam châm tâm linh, là người vừa có sức thu hút mọi người, và ngài cũng vừa có sức thu hút âm nhạc mạnh mẽ. Âm nhạc, dường như theo chân ngài, đi đến khắp mọi nơi. Thí dụ như trong sự giảng dạy của ngài, trong Lễ Quán Đảnh Kalachakra - gồm có những lời dạy bảo truyền xuống từ thời Đức Phật, để nâng cao tâm thức từ bi, mà ngài đang hướng dẫn mọi người trong ngày Thứ Bẩy nầy, là một ngày nóng và ẩm, ở tiểu bang Indiana, buổi lễ đã được bắt đầu bằng những lời tụng kinh đều đều, trầm hùng, và bình an của các nhà sư. Trong khi các khán giả đang thư giãn trong giờ giải lao, trong buổi diễn thuyết suốt ngày của Đức Đạt Lai Lạt Ma, tại một nơi dựng lên như nhà lều, có gắn máy lạnh, và có sức chứa 5000 người, Đức Đạt Lai Lạt Ma hãy còn ngồi trên ngai, tụng kinh. Trong những ngày lễ hội, giàn nhạc nghi lễ của Tây Tạng bao gồm những tiếng chập-chả (còn gọi là tiếng chũm-chọe, cymbals), những tiếng trống, những tiếng kèn-mảnh-khảnh-shawm, những tiếng chuông, và những tiếng kèn-trumpet có chiều dài 2.4-mét (hoặc là 8-foot) lạ thường.

 

Những nhạc sĩ Tây Phương cũng tụ họp thành nhóm theo Đức Đạt Lai Lạt Ma. Philip Glass đã viết bản nhạc dùng trong nghi lễ tôn giáo cho nhạc cụ đại-phong-cầm (organ) để tôn vinh Đức Đạt Lai Lạt Ma, âm nhạc của ông cũng góp phần đáng kể vào ánh hào quang tâm linh cho cuốn phim "Kundun" (Sự Hiện Diện), phim của Martin Scorsese, nói về cuộc đời của Đức Đạt Lai Lạt Ma lúc ngài còn trẻ ở Tây Tạng. Nhà soạn nhạc hiện đại Peter Lieberson thường lấy nguồn cảm hứng từ Phật Giáo Tây Tạng. Những buổi hòa nhạc có lợi-ích cho nguyên-nhân "Hãy Để Tây Tạng Có Tự Do", gồm có các nghệ sĩ và ban nhạc như: Sean Lennon, Pearl Jam, R.E.M., Red Hot Chili Peppers, Beastie Boys, Patti Smith, và Herbie Hancock. Đức Đạt Lai Lạt Ma là một vị lãnh đạo về thế tục (bài nầy viết năm 1999), và lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng lưu vong, ngài đã hưởng được lợi-ích của âm nhạc trong việc gửi đi những thông điệp về chính trị, và tâm linh, cũng như lợi-ích của âm nhạc là mang mọi người ngồi lại với nhau, và truyền cảm hứng cho họ hành động.

 

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã thừa nhận Lễ Hội Âm Nhạc Tôn Giáo Thế Giới, vì ngài đã đồng ý phát biểu tại lễ khai mạc nầy ở Hollywood Bowl, vào Ngày 10 Tháng 10 Năm 1999. Đây cũng là một dấu hiệu khác cho thấy sự nhìn nhận của Đức Đạt Lai Lạt Ma về giá trị của âm nhạc. Điều quan trọng nhất, trong thông điệp của ngài về ngày lễ hội nầy, ngài nói rằng "trong mọi hình thức khác nhau, mà con người cố gắng thể hiện những sự nhận-biết và những khao-khát sâu-thẳm nhất của họ, thì âm nhạc có lẽ là phương-cách phổ-quát nhất." 

 

Tuy nhiên, đây là một tuyên bố hiếm có từ Đức Đạt Lai Lạt Ma. Ngài rất ít khi đề cập đến âm nhạc trong các tác phẩm, và trong các cuộc phỏng vấn của ngài. Trong quyển sách mới nhất của Đức Đạt Lai Lạt Ma, "Đạo Đức Cho Thiên Niên Kỷ Mới," ngài cảnh báo cho mọi người biết là đừng mong đợi quá nhiều về những kinh nghiệm nghệ thuật, thí dụ như là âm nhạc. Âm nhạc chỉ có thể cho bạn mức độ hạnh phúc sâu sắc hơn là bạn nắm giữ những gì về vật chất, nhưng Đức Đạt Lai Lạt Ma tin rằng sự phấn khởi bắt nguồn từ các giác quan, thì thoáng qua mau, và ngắn ngủi. Ngài nói rằng, "cảm giác có được từ âm nhạc, có thể không khác gì với cảm giác của những người nghiện-ma-túy, khi họ đắm mình say-sưa, trong thói quen hút-sách của họ."

 

Vì vậy, có lẽ đây là cơ hội tốt nhất để đặt những câu hỏi về âm nhạc cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, nhân dịp Lễ Hội Âm Nhạc Tôn Giáo Thế Giới nầy.

 

Mặc dù ngài đã đồng ý cho tôi phỏng vấn, nhưng khi tôi chờ đợi để nói chuyện với ngài ở Trung Tâm Văn Hóa Tây Tạng ở Bloomington, người phụ tá của ngài báo cho tôi biết rằng, Đức Đạt Lai Lạt Ma có-thể có-rất ít-lời để nói về âm nhạc. Tôi được khuyên là nên đặt câu hỏi khác, thí dụ như là về bài giảng trong-ngày trước-đó của ngài, bài giảng mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đã làm sáng tỏ bản chất của đau khổlòng từ bi.

 

Nhưng, tôi đã quyết định gắn bó với chủ đề âm nhạc.

 

Đức Đạt Lai Lạt Ma nổi tiếng là người thân thiện, và ngài thật sự vui vẻ ngồi xuống trò chuyện với tôi, mặc dù ngài đã nói chuyện với công chúng trước đó vài giờ. Lễ Quán Đảnh Kalachakra bắt đầu mỗi sáng vào lúc 7 giờ, và bây giờ đang gần đến buổi chiều. Tuy nhiên, Đức Đạt Lai Lạt Ma xuất hiện vui tươi, và bình an, ngài thoải mái trong chiếc áo-nhà-sư mầu nâu-đỏ cùng với mầu vàng-nghệ, và ngài đi đôi dép cao su. Ngài không muốn có nghi thức rườm rà. Chúng tôi bắt tay nhau, rồi ngồi xuống các chiếc ghế, và ghế sofa. Một thông dịch viên cùng tham gia với chúng tôi - Đức Đạt Lai Lạt Ma nói tiếng Anh, nhưng đôi khi ngài yêu cầu thông dịch viên, giúp ngài thông dịch. Nhân viên an ninh bao chung quanh ngài. Có những người khác trong phòng giải lao, đứng sắp hàng, để chờ tới phiên được phỏng vấn ngài. Tuy nhiên, Đức Đạt Lai Lạt Ma dường như không quan tâm về lịch trình phỏng vấn, ngài kiên nhẫn chờ đợi từng câu hỏi của tôi.

 

Nhưng, giống như lời báo trước, ngài có vẻ hết sức kinh ngạc bởi chủ đề của cuộc phỏng vấn. Ngài nói về nhiều điều rất thú vị, và ngài còn bật cười vang lên rất nhiều lần.

 

Có lẽ, điểm nổi bật nhất là Đức Đạt Lai Lạt Ma đã do-dự, vì có những người đã đặt quá nhiều trọng-tâm vào phản-ứng tinh-thần của con người cho âm nhạc, và họ đặt nặng khả-năng của âm nhạc có thể tạo ra lòng-từ-bi. Bởi vì, tâm-điểm của thế-giới-quan của Đức Đạt Lai Lạt Ma chính là lòng-từ-bi.

 

Có phải vì thế mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đã không quan tâm đến âm nhạc, đặc biệtLễ Hội Âm Nhạc Tôn Giáo Quốc Tế?

 

Đức Đạt Lai Lạt Ma thừa nhận, "Âm nhạc và các bài hát, và dĩ nhiên, cùng các hình thức khác về nghệ thuật, trong đó có hội họa hiện đại, là một loại kênh hoặc là một phương tiện truyền thông mang theo một thông điệp,". Đấy là một cách để cung cấp những thông điệp về hòa bình đến công chúng. Và trong quá khứ, Nhà-Tây-Tạng (Tibet House) ở New Delhi (Tân Đề Li) đã tổ chức những chương trình ca vũ nhạc về tâm linh, mang đến lợi ích cho nhiều người. Vì thế, sự hiểu biết nầy chính là cơ sở của Lễ Hội Âm Nhạc Tôn Giáo Quốc Tế. Tuy nhiên, tôi vẫn không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra; vì tôi không có một ý tưởng rõ ràng."

 

Đức Đạt Lai Lạt Ma tham gia vào việc tụng kinh, tuy nhiên, ngài không nói gì về những kỷ niệm mà ngài yêu thích, về những lễ hội cao quý và phức tạp của Tây Tạng, mà luôn có kèm theo âm nhạc và vũ đạo trong thời tuổi trẻ của ngài, (ngài cũng không nói đến sự đam mê của ngài về chiếc hộp âm nhạc phát ra bản nhạc "Clair De Lune" của Debussy.) Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng không thừa nhận âm nhạc có một giá trị tâm linh sâu xa, có phải không? Giống như một triết gia Ấn Độ có nói, âm nhạc làm dịu tâm trí, và làm tâm chúng ta dễ bị ảnh hưởng bởi các vị thần-linh. Ngài có đồng ý không?

 

"Nói chung, là có," ngài trả lời. "Mặc dù từ ngữ, và ý nghĩa vẫn là như thế, cho dù chúng tatụng kinh hay không-có tụng kinh, nhưng giai-điệu của giọng tụng kinh, đôi khi giúp cho bài kinhhiệu quả hơn. Chính Đức Phật đã nhận thấy điều nầy, và đó là lý do tại sao người Phật Tử tụng niệm một số lời cầu nguyện. Cũng có thể, đây là một yếu tố tâm lý. Và, trong các nền văn hóa khác, dĩ nhiên, có sự liên kết chặt chẽ giữa Thượng Đế, hoặc là các vị thần thánh, với sự tụng kinh hoặc với các bài hát.

 

"Tôi nhớ có một lần, tôi đã có một cuộc thảo luận không chính thức với một số anh em tâm linh Thiên Chúa Giáo. Sau đó, họ bắt đầu cầu nguyện bằng cách họ hát một loại thánh ca với một cây đàn ghi-ta. Sau đó, một số người trong nhóm của họ bắt đầu òa lên khóc. Vì họ có những cảm xúc quá mạnh mẽ, cho nên họ đã không thể ngăn được dòng nước mắt." Đức Đạt Lai Lạt Ma là một diễn giả rất hoạt bát, và ngài còn có giọng nói rất trầm ấm, theo chúng tôi nghĩ là, khá êm tai, ngài nhắc đến câu chuyện nầy bằng lối diễn tả sự ngạc nhiên thật sự của ngài, giống như ngài đang diễn một vở nhạc kịch.

 

Mặc dù như vậy, Đức Đạt Lai Lạt Ma thì lo lắng đến sự mong đợi của chúng tôi dành cho âm nhạc. "Tôi nghĩ rằng có-thể có quá nhiều sự dính-mắc với âm nhạc, cũng như có-thể có nhiều sự dính-mắc với bất cứ lãnh vực nào khác, ngay cả với niềm-tin về tôn giáo," ngài cảnh báo. "Lúc nầy đây, tôi là người Phật Tử, nếu tôi nhìn Phật Giáo với một sự dính mắc, thì đây chính là một điều sai lầm. Người dính mắc là người có thành kiến. Bạn có thể nghĩ rằng, nếu bạn dính mắc vào một lãnh vực tốt đẹp nào đó, điều nầy sẽ trở thành một điều tốt đẹp cho bạn. Tuy nhiên, nếu bạn có quá nhiều sự dính mắc, có nghĩa là bạn đã từ-chối những điều khác, và như thế bạn đã có thêm một thái độ tiêu cực.

 

Trong một cuộc họp nhiều ngày, tôi (Đức Đạt Lai Lạt Ma) có nói chuyện với các khoa-học-gia thuộc nhiều ngành nghề khác nhau, một nhà-vật-lý rất tài giỏi trong bài nói chuyện của ông có nói rằng, nếu một khoa-học-gia phát triển sự dính mắc trong ngành nghề của mình, như thế ông ta sẽ trở thành người phá-hoại chính mình. Đấy là sự giải thích của ông ấy, và lời-nói nầy tôi đã đặt luôn vào trong tâm-trí của tôi."

 

Trong khi tôn-giáo, và khoa-học rõ ràng là có thể đem lại lợi-ích từ sự khách-quan của tâm không-có thành-kiến, nhưng chỉ có một số ít người yêu thích âm nhạc muốn thừa nhận lập luận của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Tuy nhiên, điều nầy làm chúng ta muốn nói đến Bản Giao Hưởng Số Chín Của Beethoven, mà cũng là bản nhạc mở màn trong Lễ Hội Âm Nhạc Tôn Giáo Thế Giới. Đây là bản nhạc được tán dương là có thông điệp của tình-người (tình anh em) cho toàn thế giới. Những người Phát-Xít Đức là một trong những nhóm người sốt sắng quan tâm đến bản giao hưởng nầy, và họ khẳng định bản nhạc nầy tượng-trưng cho lý-tưởng cao quý của họ. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói về sự nguy hiểm của sự dính-mắc, có phải điều nói trên là ý của ngài không?

  

"Tôi cũng nhận thấy mối nguy hiểm nầy, trong âm nhạc nói về chiến tranh nữa, nhạc mà đề cao tinh thần anh hùng," Đức Đạt Lai Lạt Ma trả lời. "Nếu cảm xúc tốt đẹp phát sinh ra từ âm nhạc, điều nầy là điều tốt. Tuy nhiên, khía cạnh tiêu cực cũng có thể xảy ra, nếu một người nào đó trở nên quá dính mắc với âm nhạc."

 

Tuy nhiên, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã công khai thừa nhận âm nhạc, là có khả năng mang các nền văn hóa khác nhau đến gần với nhau hơn, và làm gia tăng sự hiểu biết lẫn nhau.

 

"Đúng thế, đúng như thế," Đức Đạt Lai Lạt Ma thừa nhận. "Tôi cảm nhận được thông điệp hòa bình, thông điệp về lòng khoan dung, thông điệp về sự đối thoại, thông điệp về sự bất-bạo-động, thì rất là quan trọng và cấp bách. Và nếu các nghệ sĩ khác-nhau thông qua nghề nghiệp của họ, họ phát huy được giá-trị tinh-thần của con người, đấy là điều rất quan trọng. Tôi nghĩ cách đóng góp của riêng tôi, thông qua buổi nói chuyện dùng các văn-bản Phật Giáo của tôi ngày-hôm-nay, cũng chính là một cách đóng góp, nhưng rất hạn chế. Các ca sĩ khi họ hát nhạc, họ có một nguồn khán thính giả đông hơn tôi rất nhiều, vì vậy, tôi luôn luôn ngưỡng mộ, và tôn trọng những đóng góp của họ, cùng với sức mạnh của các phương tiện truyền thông."

 

Tuy nhiên, Đức Đạt Lai Lạt Ma vẫn muốn vui vẻ, đứng tách biệt, riêng ra khỏi các ca sĩ, và những bài hát của họ.

 

Khi đặt câu hỏi là Đức Đạt Lai Lạt Ma có nghe âm nhạc hay không, ngài trả lời như sau "Khi tôi vừa bước chân ra khỏi phòng của một khách sạn ở Geneva, một nhóm-người làm trong một đài-truyền-hình hỏi tôi về một ca sĩ nổi tiếng, mà tôi quên mất tên, lúc đó cũng đang có mặt trong khách sạn. Tôi không quan tâm đến âm nhạc, cho nên không có lý do gì, mà tôi biết được ca sĩ nầy là ai. Sau đó, trên đài truyền hình, họ đã phát lại lời phát biểu của tôi là tôi không biết ca sĩ nầy là ai, mặc dù có nhà sư người Pháp tên là Christian, ông ta thật sự đã đến gặp ca sĩ nầy." 

 

Đức Đạt Lai Lạt Ma bật cười vang lên, khi ngài kể lại câu chuyện nầy, tuy nhiên, ngài cũng nói rằng, ngài sẽ cảm thấy phiền lòng, nếu ngài bị xem như là người bất-lịch-sự (chữ dùng của ngài.) Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng không muốn bị xem như là người thờ ơ với những nỗ lực của những người khác. "Qua âm nhạc, và qua những bài hát, hàng ngàn người đã có sự nhận-biết về các vấn-đề của Tây Tạng. Vì vậy, chắc chắn là tôi phải đánh giá cao về âm nhạc."

 

Nhưng Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng muốn chúng ta nhớ rằng, âm nhạc sẽ không giúp chúng ta trở thành người tốt hơn, và âm nhạc cũng không thể thay đổi được thế giới. Chính chúng ta phải làm những điều nói trên. Qua lễ hộiHollywood Bowl ngày hôm nay, chúng ta có thể học hỏi thêm về Bản Giao Hưởng Số Chín Của Beethoven, tuy nhiên, sự hiểu biết nầy sẽ như cơn gió thoảng qua đi, hay sẽ kéo dài thêm nhiều ngày?

 

Có lẽ, những lời phát biểu gây cảm hứng của Đức Đạt Lai Lạt Ma, và âm nhạc từ các truyền thống cao quý của các nước khác nhau trên thế giới, sẽ dẫn chúng ta đi vượt lên phía trước của Bản Giao Hưởng Số Chín Của Beethoven, và có thể giúp chúng ta vượt ra khỏi sự dính mắc của bản giao hưởng nầy - thay vì chúng ta có những dính mắc như sau: bản giao hưởng nầy cần phải thay đổi nhịp điệu sau đây, đoạn nhạc nầy cần phải thay đổi cho thăng bằng hơn, nhanh hơn hoặc chậm hơn, vân vân... . Những lời phát biểu của Đức Đạt Lai Lạt Ma, và âm nhạc từ các truyền thống cao quý, sẽ là những thông điệp có những khả năng tích cực, sẽ trực tiếp mở rộng tấm lòng của chúng ta.

 

Và Hollywood Bowl có thể là địa điểm lý tưởng, để chứng minh lời nói trên đây - đấy là, đem ánh sáng ấm áp tỏa sáng của tình thương yêu của mọi người, tình yêu thương xem nhau như anh chị em một nhà, lan ra tới bãi đậu xe, cùng đi theo với mọi người về nhà. 

The Dalai Lama's View 

 

In an interview, the spiritual leader speaks of music as one way to deliver the message of global peace. But he says it is by no means the most important.

 

BLOOMINGTON, Ind. (Posted: Sept/19/1999) - His Holiness, Tenzin Gyatso, the 14th Dalai Lama of Tibet, is a strong attracter, a spiritual magnet, for music. It seems to accompany him everywhere. His teachings such as the Kalachakra Initiation - a series of instructions handed down from the Buddha to enhance compassionate consciousness, which he is leading on this sticky Indiana Saturday - begin with the sonorous, calming chants of monks. While the audience stretches during breaks in his daylong address in an air-conditioned tent that holds 5,000, the Dalai Lama remains seated on his throne, chanting. On festive occasions, Tibetan ritual orchestras include cymbals, drums, reedy shawms, bells and those extraordinary 8-foot trumpets.

 

Western musicians flock to the Dalai Lama as well. Philip Glass has written an organ processional in his honor, and Glass' music contributes significantly to the spiritual aura of "Kundun," Martin Scorsese's film about the Dalai Lama's early years in Tibet. American modernist composer Peter Lieberson often turns to Tibetan Buddhism as an inspiration for his works. Benefit concerts for the cause of Tibetan freedom have featured Sean Lennon, Pearl Jam, R.E.M., the Red Hot Chili Peppers, the Beastie Boys, Patti Smith and Herbie Hancock. As Tibet's temporal and spiritual leader in exile, the Dalai Lama has benefited from music's ability to wield a political and spiritual message, as well as from its ability to bring people together and to inspire them to action.

 

Giving his imprimatur to the World Festival of Sacred Music and agreeing to speak at its opening ceremonies in the Hollywood Bowl on Oct. 10 would seem a further indication of the Dalai Lama's regard for the worth of music. He did, after all, call music "perhaps the most universal" of all "the many forms in which human spirit has tried to express its innermost yearnings and perceptions" in his message about the festival.

 

Yet this is a rare statement from the Dalai Lama. He seldom mentions music in his writings or interviews. In his most recent book, "Ethics for the New Millennium," he warns against expecting too much from aesthetic experiences such as music. They may offer the potential for deeper levels of happiness than merely acquiring material objects, but he believes that elation derived from the senses is brief and transient. It "may not be very different from what the drug addict feels when indulging his or her habit," he writes.

 

So the occasion of the World Festival of Sacred Music seemed like a good opportunity to ask the Dalai Lama a few questions about music.

 

Although he consented to an interview, as I wait to speak with him at the Tibetan Cultural Center in Bloomington, his assistant warns that the Dalai Lama may have little to say about music. I am advised to ask questions about the teachings earlier in the day, during which the Dalai Lama elucidated the nature of suffering and compassion.

 

I decide to stick to music.

 

The Dalai Lama has a reputation for friendliness, and he acts genuinely pleased to sit down to a conversation, despite having already spoken in public for several hours. The Kalachakra Initiation begins at 7 each morning, and it is now late afternoon. Still, the Dalai Lama appears fresh and composed, comfortable in his monk's maroon and saffron robe, and rubber flip-flops. He expects no ceremony. We shake hands, sit on chairs and sofas. A translator joins us - the Dalai Lama speaks English but occasionally asks for help. Security personnel hover. There are others in the foyer in line for an audience, but the Dalai Lama seems unconcerned about scheduling and awaits each question patiently.

 

But, as advertised, he seems downright bemused by the nature of the interview. He says disarming things, and he laughs a lot.

 

Most striking, perhaps, is the Dalai Lama's hesitation to put too much emphasis on a spiritual response to music and on its potential for engendering the kind of compassion that is at the heart of the Dalai Lama's own worldview.

 

So why, if His Holiness is not particularly interested in music, a World Festival of Sacred Music?

 

"Music and songs, and of course different forms of art, including modern painting, I feel, are one sort of channel or medium to carry a message," he concedes. "It is one way to deliver the message of peace to the public. And in the past the Tibet House in New Delhi has organized programs of spiritual music and dance that appeared to be of benefit. So this experience was the basis for the idea of a World Festival of Sacred Music. But still I don't know exactly what kind of things will happen; I have no clear idea."

 

But given his own participation in chanting, to say nothing of his own fond memories of the elaborate Tibetan holy festivities with music and dance from his youth (let alone a fascination with a music box that played Debussy's "Clair de Lune"), might not His Holiness credit music with a more profound spiritual value as well? As one Indian philosopher put it, music calms the mind and makes it susceptible to divine influence. Would he agree?

 

"Broadly speaking, yes," he answers. "Even though the words and meanings remain the same whether we chant prayers or not, a tune sometimes makes them more effective. Buddha himself noticed this, and that is why a Buddhist recites some prayers with chanting. So it is possible that there is a kind of psychological factor. And in other religious cultures, of course, there are close links between God or the divine and chanting or song.

 

"I remember on one occasion, I had an informal discussion with some Christian spiritual brothers. Then they started their prayers by singing a sort of hymn with a guitar. Some of the practitioners then began to weep. The feelings were so powerful that they were completely unable to control their tears." An expressive speaker whose rich baritone voice is, dare we say, quite musical, he relates this anecdote with a real operatic display of astonishment.

 

Even so, the Dalai Lama is leery of our expectations for music. "I think there can be too much attachment to music as there can be to any other field, even religious faith," he cautions. "Now, I'm Buddhist, but if I look toward Buddhism with attachment, that is wrong. Attachment means one is biased. You may think that if you attach yourself to a particular field that is good, it will become a positive thing for you. But too much attachment means that you reject something else, and then you have developed a negative attitude.

 

"Once during a meeting I had over many days with scientists from many disciplines, a great physicist mentioned in his talk that if a scientist develops attachment toward his field of science, then it becomes destructive. That was his explanation, and it stuck in my mind."

 

While religion and science can clearly benefit from the objectivity of an unbiased mind, the Dalai Lama's argument is one that few music lovers may want to acknowledge. But it brings us to the subject of Beethoven's Ninth Symphony, which opens the World Festival of Sacred Music. It is exalted music with a message of universal brotherhood. Yet the Nazis have been among those deeply devoted to the symphony, and they insisted it represented the holy nature of their cause. Could this be what His Holiness means about the danger of attachment?

 

"I've noticed this danger in martial music, too, with its heroic spirit," the Dalai Lama replies. "If good kinds of emotions arise from music, that by itself is all right. But, yes, once somebody becomes too attached to the music, this negative aspect may also arise."

 

Nevertheless, His Holiness has gone on record crediting music with the ability to accomplish nothing less than bringing together different cultures and increasing mutual understanding.

 

"That's right, that's right," he acknowledges. "I feel the message of peace, the message of tolerance, the message of dialogue, the message of nonviolence, is very crucial and urgent. And if various artists through their own professions promote human values, that is very important. I think my own way of making a contribution through a public talk or, like today, through Buddhist texts is one way to do it, but this is very limited. Singers singing songs reach a much larger audience, so I always admire and respect their contribution and the powers of the media."

 

Still, the Dalai Lama remains blissfully removed from the singers and their songs.

 

"In a hotel in Geneva," he replies to a question about whether he hears much music at all, "I had just come out of my room, where I found a TV crew waiting to ask me about a famous singer who was also at the hotel - the name slips me. I have no interest in music, so there was no reason for me to know the singer. Then later they showed me on television saying I that I didn't know who the singer was, even though there was a French Christian monk who actually visited the singer."

 

The Dalai Lama laughs richly at this anecdote, but he also indicates that it disturbed him to seen as, in his word, crude. He does not want to appear indifferent to the efforts of others. "Through music or through songs, an awareness of the Tibet issue has reached thousands of people. So I certainly appreciate this."

 

But the Dalai Lama also wants us to remember that the music will not make us better people or change the world. We must do that ourselves. We can learn from Beethoven's Ninth, but will the experience at the Hollywood Bowl be transient or lasting?

 

Perhaps an inspirational address by the Dalai Lama, and music from different world sacred traditions that will precede the Ninth, can help free us from Beethovenian attachments - say, that the symphony must have this or that tempo or phrasing or balance - and can open us more directly to its potentially positive message.

 

And the Hollywood Bowl could be the ideal venue in which to prove it - that is, if the glow of brotherly and sisterly love withstand the parking lot.


Source: http://hem.bredband.net/ritnyb/music.html

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Hai 20209:43 CH(Xem: 382)
Thiền mà Thầy hướng dẫn có một điều đặc biệt, đó là lý thuyếtthực hành xảy ra cùng một lúc chứ không mất thời gian tập luyện gì cả. Khi nghe pháp thoại mà một người thấy ra được vấn đề một cách rõ ràng thì ngay đó người ấy đã "thiền" rồi, chứ không có gì để mang về áp dụng hay hành theo cả. Thiền mục đích chỉ để thấy ra
22 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 381)
Các vị Đạt Lai Lạt Ma [trong quá khứ ] đã nhận lãnh trách nhiệm như là những vị lãnh đạo chính trị và tâm linh của Tây Tạng trong suốt 369 năm từ năm 1642 cho đến nay. Giờ đây, bản thân tôi [Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14, Tenzin Gyatso] đã tình nguyện chấm dứt [việc nhận lãnh trách nhiệm] như trên. Tôi hãnh diệnhài lòng là giờ đây
21 Tháng Mười Hai 202011:35 CH(Xem: 349)
Con không thể bỏ nhậu được vì do bản thân con không thể bỏ được rượu bia và vì trong công việc, gặp đối tác, bạn bè, người thân thì thường nhậu vài chai bia (trung bình 4-5 lần tháng). Con cảm thấy việc gặp gỡ và uống bia như thế cũng không có gì là tội lỗi và cũng cần thiết cho công việc và duy trì mối quan hệ xã hội. Nhưng sau một thời gian
20 Tháng Mười Hai 202011:53 CH(Xem: 417)
Những kẻ đang gieo nhân cướp của giết người và những người đang chịu quả khổ báo đều là "các chúng sanh nhân vì trước kia chứa nhóm các nhiệp ác nên chiêu cảm tất cả quả rất khổ" thì đã có Bồ-Tát Phổ Hiền đại từ, đại bi, đại nhẫn, đại xả... chịu thay hết rồi, con đừng có dại mà đem cái tình hữu hạn của con vào giải quyết giùm họ
15 Tháng Mười Hai 202010:03 CH(Xem: 415)
Phật giáo giảng rằng mọi vật thể và mọi biến cố, tức mọi hiện tượng trong thế giới này là « ảo giác », « bản thể tối hậu » của chúng chỉ là « trống không ». Bản chất của tất cả những gì xảy ra chung quanh ta, trong đó kể cả bản thântâm thức của ta nữa, đều « không thật », tức « không hàm chứa bất cứ một sự hiện hữu tự tại
14 Tháng Mười Hai 202010:57 CH(Xem: 421)
Đức Phật đã tịch diệt hơn hai mươi lăm thế kỷ, và chỉ còn lại Đạo Pháp được lưu truyền cho đến ngày nay. Thế nhưng Đạo Pháp thì lại vô cùng sâu sắc, đa dạng và khúc triết, đấy là chưa kể đến các sự biến dạngthêm thắt trên mặt giáo lý cũng như các phép tu tập đã được "sáng chế" thêm để thích nghi với thời đại, bản tính
13 Tháng Mười Hai 202011:25 CH(Xem: 470)
Vipassana có thể được dịch là “Tuệ”, một sự tỉnh giác sáng suốt về những gì xuất hiện đúng như chính chúng xuất hiện. Samatha có thể được dịch là “Định” (sự “tập trung”, quán; hay sự “tĩnh lặng”, tịnh, chỉ). Đây là một trạng thái mà tâm được đưa vào sự ngưng nghỉ, chỉ hội tụ duy nhất vào một chủ đề, không được phép lang thang.
12 Tháng Mười Hai 202010:58 CH(Xem: 431)
Thầy đã từng nói "dù sự cố gì trên đời đến với mình đều có lợi, không có hại" và đều có nhân duyên hợp tình hợp lý của nó. Vì mình nghĩ theo hướng khác nên mới có cảm giác như những sự cố đó nghịch lại với mình thôi. Sở dĩ như vậy vì mọi sự đều do duyên nghiệp chính mình đã tạo ra trong quá khứ, nay đương nhiên phải gặt quả.
10 Tháng Mười Hai 202011:10 CH(Xem: 502)
Khi hiểu được bản chất của cuộc đờiVô thường, Khổ và Vô ngã thì chúng ta sẽ hành động có mục đích hơn. Nếu không thì chúng ta sẽ luôn sống trong ảo tưởngniềm tin mơ hồ về những cái không thậtcoi thường việc phát triển các giá trị tinh thần cho đến khi quá trễ. Có một câu chuyện ngụ ngôn về tâm lý này của con người
08 Tháng Mười Hai 202011:04 CH(Xem: 830)
Con nói đúng, nếu về quê con sẽ có một cuộc sống tương đối bình yên, ít phiền não, ít va chạm, nhưng chưa chắc thế đã là tốt cho sự tu tập của mình. Môi trường nào giúp mình rèn luyện được các đức tính, các phẩm chất Tín Tấn Niệm Định Tuệ, các ba la mật cần thiết cho sự giác ngộ, môi trường ấy là môi trường lý tưởng để tu tập.
06 Tháng Mười Hai 20208:18 CH(Xem: 530)
Bạn muốn chết trong phòng cấp cứu? Trong một tai nạn? Trong lửa hay trong nước? Hay trong nhà dưỡng lão hoặc phòng hồi phục trí nhớ? Câu trả lời: Chắc là không. Nếu bạn sẵn lòng suy nghĩ về đề tài này, có thể bạn thà chết ở nhà với người thân bên cạnh. Bạn muốn được ra đi mà không phải đau đớn. Muốn còn nói năng được
05 Tháng Mười Hai 202011:21 CH(Xem: 1054)
Sợ là một cảm xúc khó chịu phát khởi chủ yếu từ lòng tham. Tham và sự bám chấp là nhân cho nhiều thứ bất thiện, phiền nãoác nghiệp trong đời. Vì hai thứ này mà chúng ta lang thang trong vòng luân hồi sinh tử (samsāra). Ngược lại, tâm vô úy, không sợ hãi, là trạng thái của sự bình an, tĩnh lặng tuyệt hảo, và là thứ ân sủng
04 Tháng Mười Hai 20208:48 CH(Xem: 540)
Thưa Thầy, con không phải là Phật tử, con cũng không theo Đạo Phật. Nhưng mỗi ngày con đều nghe Thầy giảng. Con cũng không biết về kinh kệ Phật giáo hay pháp môn thiền nào nhưng con biết tất cả những gì Thầy giảng là muốn cho những người Phật tử hay những người không biết Đạo giống con hiểu về chân đế,
03 Tháng Mười Hai 202011:17 CH(Xem: 530)
Thầy nói nếu con tu tập, mọi thứ sẽ tốt đẹp lên theo nghĩa là tu tập sẽ làm con bớt phiền não, bớt sai lầm và bớt bị quá khứ ám ảnhchi phối hiện tại của con – và để con trưởng thành hơn, sống bình aný nghĩa hơn trong hiện tại, chứ không phải nghĩa là mọi việc sẽ “tốt” trở lại y như xưa, hay là con sẽ có lại tài sản đã mất…
02 Tháng Mười Hai 202011:16 CH(Xem: 487)
Kính thưa Thầy, con xin Thầy giảng rộng cho con hiểu một vài câu hỏi nhỏ. Con nghe chị con nói ở bên Ấn Độ có nhiều người giả làm ăn mày nên khi bố thí thì cẩn thận kẻo không bị lầm. Vả lại, khi xưa có một vị Thiền sư đã từng bố thí con mắt của Ngài. Hai kiểu bố thí trên thực tế có được gọi là thông minh không? Thưa Thầy,
30 Tháng Mười Một 20209:41 CH(Xem: 516)
Tôn giả Phú Lâu Na thực hiện đúng như lời Phật dạy là sáu căn không dính mắc với sáu trần làm căn bản, cộng thêm thái độ không giận hờn, không oán thù, trước mọi đối xử tệ hại của người, nên ngài chóng đến Niết bàn. Hiện tại nếu có người mắng chưởi hay đánh đập, chúng ta nhịn họ, nhưng trong tâm nghĩ đây là kẻ ác, rán mà nhịn nó.
29 Tháng Mười Một 20208:53 CH(Xem: 530)
Hôm nay tôi sẽ nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật cho quý vị nghe. Vì tất cả chúng ta tu mà nếu không nắm vững đầu mối của sự tu hành đó, thì có thể mình dễ đi lạc hoặc đi sai. Vì vậy nên hôm nay tôi nhân ngày cuối năm để nhắc lại bài thuyết pháp đầu tiên của Đức Phật, để mỗi người thấy rõ con đườngĐức Phật
28 Tháng Mười Một 202010:29 CH(Xem: 534)
Tôi được biết về Pháp qua hai bản kinh: “Ai thấy được lý duyên khởi, người ấy thấy được Pháp; ai thấy được Pháp, người ấy thấy được lý duyên khởi” (Kinh Trung bộ, số 28, Đại kinh Dụ dấu chân voi) và “Ai thấy Pháp, người ấy thấy Như Lai; ai thấy Như Lai, người ấy thấy Pháp (Kinh Tương ưng bộ). Xin quý báo vui lòng giải thích Pháp là gì?
27 Tháng Mười Một 202011:20 CH(Xem: 478)
Kính thưa Sư Ông, Con đang như 1 ly nước bị lẫn đất đá cặn bã, bị mây mờ ngăn che tầng tầng lớp lớp, vô minh dày đặc nên không thể trọn vẹn với thực tại, đôi khi lại tưởng mình đang học đạo nhưng hóa ra lại là bản ngã thể hiện. Như vậy bây giờ con phải làm sao đây thưa Sư Ông? Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con. Kính chúc
26 Tháng Mười Một 202011:32 CH(Xem: 471)
Tại sao người Ấn lại nói bất kỳ người nào mình gặp cũng đều là người đáng gặp? Có lẽ vì người nào mà mình có duyên gặp đều giúp mình học ra bài học về bản chất con người để mình tùy duyên mà có thái độ ứng xử cho đúng tốt. Nếu vội vàngthái độ chấp nhận hay chối bỏ họ thì con không thể học được điều gì từ những người
02 Tháng Mười Hai 201910:13 CH(Xem: 2450)
Nhật Bản là một trong những quốc gia có tỉ lệ tội phạm liên quan đến súng thấp nhất thế giới. Năm 2014, số người thiệt mạng vì súng ở Nhật chỉ là sáu người, con số đó ở Mỹ là 33,599. Đâu là bí mật? Nếu bạn muốn mua súng ở Nhật, bạn cần kiên nhẫnquyết tâm. Bạn phải tham gia khóa học cả ngày về súng, làm bài kiểm tra viết
12 Tháng Bảy 20199:30 CH(Xem: 4163)
Khóa Tu "Chuyển Nghiệp Khai Tâm", Mùa Hè 2019 - Ngày 12, 13, Và 14/07/2019 (Mỗi ngày từ 9:00 AM đến 7:00 PM) - Tại: Andrew Hill High School - 3200 Senter Road, San Jose, CA 95111
12 Tháng Bảy 20199:00 CH(Xem: 5877)
Các Khóa Tu Học Mỗi Năm (Thường Niên) Ở San Jose, California Của Thiền Viện Đại Đăng
19 Tháng Mười Một 20206:34 CH(Xem: 727)
Khi tôi viết về đề tài sống với cái đau, tôi không cần phải dùng đến trí tưởng tượng. Từ năm 1976, tôi bị khổ sở với một chứng bệnh nhức đầu kinh niên và nó tăng dần thêm theo năm tháng. Tình trạng này cũng giống như có ai đó khiêng một tảng đá hoa cương thật to chặn ngay trên con đường tu tập của tôi. Cơn đau ấy thường xóa trắng
08 Tháng Mười Một 20207:59 CH(Xem: 809)
Upasika Kee Nanayon, tác giả quyển sách này là một nữ cư sĩ Thái lan. Chữ upasika trong tiếng Pa-li và tiếng Phạn có nghĩa là một cư sĩ phụ nữ. Thật thế, bà là một người tự tu tậpsuốt đời chỉ tự nhận mình là một người tu hành thế tục, thế nhưng giới tu hành
06 Tháng Mười Một 202011:19 CH(Xem: 794)
Upasika Kee Nanayon, còn được biết đến qua bút danh, K. Khao-suan-luang, là một vị nữ Pháp sư nổi tiếng nhất trong thế kỷ 20 ở Thái Lan. Sinh năm 1901, trong một gia đình thương nhân Trung Hoa ở Rajburi (một thành phố ở phía Tây Bangkok), bà là con cả
23 Tháng Mười Một 202010:04 CH(Xem: 648)
Thầy Xá Lợi Phất - anh cả trong giáo đoàn - có dạy một kinh gọi là Kinh Thủy Dụ mà chúng ta có thể học hôm nay. Kinh này giúp chúng ta quán chiếu để đối trị hữu hiệu cái giận. Kinh Thủy Dụ là một kinh trong bộ Trung A Hàm. Thủy là nước. Khi khát ta cần nước để uống, khi nóng bức ta cần nước để tắm gội. Những lúc khát khô cổ,
22 Tháng Mười 20201:00 CH(Xem: 5904)
Tuy nhiên đối với thiền sinh hay ít ra những ai đang hướng về chân trời rực rỡ ánh hồng giải thoát, có thể nói Kinh Đại Niệm Xứbài kinh thỏa thích nhất hay đúng hơn là bài kinh tối cần, gần gũi nhất. Tối cần như cốt tủy và gần gũi như máu chảy khắp châu thân. Những lời kinh như những lời thiên thu gọi hãy dũng mãnh lên đường
21 Tháng Mười 202010:42 CH(Xem: 779)
Một lần Đấng Thế Tôn ngụ tại tu viện của Cấp Cô Độc (Anathapindita) nơi khu vườn Kỳ Đà Lâm (Jeta) gần thị trấn Xá Vệ (Savatthi). Vào lúc đó có một vị Bà-la-môn to béo và giàu sang đang chuẩn bị để chủ tế một lễ hiến sinh thật to. Số súc vật sắp bị giết gồm năm trăm con bò mộng, năm trăm con bê đực, năm trăm con bò cái tơ,
20 Tháng Mười 20209:07 CH(Xem: 805)
Tôi sinh ra trong một gia đình thấp hèn, Cực khổ, dăm bữa đói một bữa no. Sinh sống với một nghề hèn mọn: Quét dọn và nhặt hoa héo rơi xuống từ các bệ thờ (của những người Bà-la-môn). Chẳng ai màng đến tôi, mọi người khinh miệt và hay rầy mắng tôi, Hễ gặp ai thì tôi cũng phải cúi đầu vái lạy. Thế rồi một hôm, tôi được diện kiến
14 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 3419)
Một thời Đức Phật ở chùa Kỳ Viên thuộc thành Xá Vệ do Cấp Cô Độc phát tâm hiến cúng. Bấy giờ, Bāhiya là một người theo giáo phái Áo Vải, sống ở vùng đất Suppāraka ở cạnh bờ biển. Ông là một người được thờ phụng, kính ngưỡng, ngợi ca, tôn vinh và kính lễ. Ông là một người lỗi lạc, được nhiều người thần phục.
11 Tháng Năm 20208:38 CH(Xem: 2436)
một lần Đấng Thế Tôn lưu trú tại bộ tộc của người Koliyan, gần một ngôi làng mang tên là Haliddavasana, và sáng hôm đó, có một nhóm đông các tỳ-kheo thức sớm. Họ ăn mặc áo lót bên trong thật chỉnh tề, khoác thêm áo ấm bên ngoài, ôm bình bát định đi vào làng